Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

Đoán Trước Người (Phần 3)

Xe tôi phóng ào ào trên con đưòng làng trong niềm phấn chấn để rồi tôi dừng xe trưỏc mảnh vưòn của mình và nhìn nó một cách sửng sốt. Khu vưòn hoàn toàn khác hẳn vối hai hôm trưóc: Những bóng cây xanh tươi mát rựồi rượi như mọc cánh bay đi đâu mất rồi! Cây mít và cây xoài mọi khi vẫn đứng song đôi mà tôi định lát nữa sẽ mắc võng nằm cũng đá biến khỏi mặt đất, chúng nằm chỏng cho giơ cái gốc bị chặt nham nhở, rì mủ ròng ròng như những dòng máu trong suốt đang đau đốn chảy. Nhìn những thân cây nằm chết điếng trên đất, lòng tôi bừng bừng nồi giận. Tôi gạt chân chống chiếc xe lên, lao vào căn nhà lá trống huếch trống hoác bên cạnh, đó là nơi ỏ của bà cụ chủ đất. Không thấy một bóng ngưồi, tôi lấy làm lạ: đã hẹn hồm nay lên chồng tiền, vậy mà đi đâu hết rồi. Tôi cất tiếng gọi:
Đoán Trước Người (Phần 3)

-           Bà Tư ơi, có nhà không?
Gọi đến lần thứ ba, tôi mối nghe tiếng đáp tù phía sau nhà vọng lên, nhưng là tiếng của một cô gái rất trẻ:

-           Nội cháu đi vắng rồi!
Tôi nói vọng xuống:
-           Tôi là ngưòi mua đất đây. Hôm nay có hẹn với bà Tư...
Tiếng nói từ dưối nhà trả lòi:
-           Nội cháu mắc công chuyện nên đi rồi, hẹn ông mai trở lại!
Đúng lóng ngóng giũa gian nhà lá vách đất tối tăm và nghèo nàn tôi vẫn chưa nguôi cơn tức giận lúc nãy bèn lên tiếng tiếp:

-           Bà nội đi vắng... nhưng tôi muốn hỏi cô ít chuyện có được không?
Cô gái trẻ vẫn không chịu xuất hiện:.
-           Ông cứ hỏi đi!
Hơi ngạc nhiên vì thái độ cô gái nào đó đang ỏ duỏi kia, nghĩ cũng lạ vì tôi đã vào căn nhà này nhiều lần mà không gặp ai ngoài bà Tư ra. T\iy nhiên vì con nóng giận không kìm được, tôi đành lên tiếng:
-           Cô có biết ai đã chặt hạ cây trên phàn vưòn của tôi không?

Ngần ngừ giây lát, tiếng cô gái vang lên:
-           Nội cháu nhồ ngưòi chặt đó!
-           Sao chặt vậy? Khu vườn đó đã bán cho tôi rồi mà...

Lần này để nghe được câu trả lời, tôi phải chò khá lâu. Giọng cô gái như có pha một ít tiếng nấc:

Đọc thêm tại: