Hai
ngưòi đã nghe hết chuyện. Họ vẫn dắc tay nhau đi hết đưòng phố, đến vùng đất rộng,
không ai bảo ai, cùng ngồi xuống trước một bếp than rực hồng. Xuân hỏi:
- Có loại ngô non chưa bóc hết vỏ không
chị?
- Có đấy chú ạ, chị để trong thúng.
Linh
chọn những bắp ngô non, bọc lốp vỏ già, trừ lại một lốp mỏng, đặt lên hai chiếc
đũa sắt bắc qua bếp. Linh vừa quạt vừa trỏ ngô. Khi ngô chín tói cũng là lúc
hơi lủa bốc ĩên. Khồng hiểu do hơi lửa bốc hay do thồi gian ngưng tụ, Linh cảm
thấy má mình nong nóng và như chung một tần số, ngưòi này phát thì ngưòi kia
thu, Xuân quay sang nhìn Linh chăm chăm rồi nói như reo:
- Sao má Linh đỏ thế, đỏ hơn hồi học cấp
hai, cấp ba!
- Cũng chẳng phải đỏ hon đâu anh ạ, mà
chỉ vì hồi ấy anh chú ỷ đến ngô nhiều hơn chú ý đến màu da trên má!
Cả
hai cùng cưòi. Chị bán ngô góp thêm chuyện:
- Những ngươi trẻ tuổi yêu nhau thưòng
đến ăn ngô nưổng ỏ hàng nhà chị. Chị chưa hề thấy một cặp nào cãi nhau khi ăn
ngô tại đây.
Mùi
ngô thơm phức, hai ngưồi đã quên rằng mình là vị tưóng, là tiến sĩ, ngồi tẽ từng
hạt ngô, vừa ăn vừa trao cho nhau chốc chốc lại gặp lòi nói qua ánh mắt rồi
cùng cưòi khúc khích. Lúc sắp đứng dậy, Linh nói vổi chị bán ngô một câu để bộc
lộ lòng mình:
- Chị oi, sỏ dĩ chúng em ngồi ỏ hàng chị
ăn ngô là vì chúng em muốn nói vỏi mọi ngưòi, chúng em muốn nói vói chúng em là
chúng em còn nguyên dây cái con ngưòi mà có lúc ngưòi này tưởng ngưòi kìa đã
đánh mất.
Không
thể hiểu nổi câu nói cầu kỳ và cao xa, song chị bán ngô vẫn phất phất chiếc quạt
cho lửa than hồng lên rồi nói:
-
Chị hiểu, chị hiểu em nói đúng với cuộc đời quá!
Hai
người rời khỏi bếp than hồng. Trời lất phất mưa. Không mưa mà bụi mưa! Bụi mưa
rón rén đậu lên tóc họ, lên áo họ, bụi mưa trải xuống đường phố như lớp thảm mỏng
chào mời họ đi tiếp mùa xuân.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
