Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Cô gái bước ra từ sương mù (Phần 1)

Mường Mán

Chúng tôi đã quen nhau bao lâu? Hình nhu lâu lắm rồi thì phải. Trong hàng triệu buổi sáng đẹp hoặc xấu tròi, có một sổm mai thành phố quanh năm hiếm sương mù này không dưng bát ngát sương. Tôi ròi nhà lúc cái loa đài truyền thanh máng trên cột đèn trưỏc ngỏ oang oang phát bản tin đầu ngày, chạy bộ qua vài ngả phố rồi đến phòng tập tạ trong công viên Lưu Hữu Phưổc như thường lệ. Vừa vào cổng, tôi nhận ngay một cái tát như tròi giáng, nổ cả đom đóm mát. Không, chẳng phải cái tát mà là bị một chiếc càu lông đâu từ trong sương bay ra hôn phải mắt trái. Cũng từ trong sương bất thần "nứt" ra một cồ gái. Trưổc hết là cặp mắt nâu xoe tròn chom chốp rèm mi, đôi môi mím, rồi cây vọt càm ngang trên tay, áo thun vàng mơ, quàn cộc tráng, tất xanh lo, cuối cùng là giày vải tím. Cái nhìn làm lẫn từ đàu đến chân của tôi chừng như chẳng làm cô hoảng. Nhặt vội trái cầu, tôi lạnh lùng quay bước.

Tiếng la khẽ kèm cái cán vợt vụt tói quất gọn một phát vào vai đau điếng. Cô gái nhanh tựa sóc, lưót nhẹ y một nữ hiệp khách chặn tôi lại, bàn tay trái đưa ra vẫy vẫy các ngón:

-           Đưa đây, trả lại ngưòi ta chỏ, bộ tính nuốt luôn sao?

Một "nữ hiệp" khác bước trò tói hạ cây vột đang giương trên tay bạn xuống, nhỏ nhẹ:

Diêl, sao nóng quá vậy? Lẽ ra phải xin lỗi - Đoạn quay sang tôi: Xin lỗi anh, bọn này không cố
Giữa lúc dở khóc, dở cười ấy, "con nhỏ quá quắt" bỗng buông vợt, trộn trừng mắt, lẩy bẩy đưa tay ôm lấy đầu ngã ngất khiến tôi kinh ngạc, vẻ ngơ ngẩn của tôi khiến "nữ hiệp" thứ hai đổ quạu, vừa dìu đõ bạn vừa rủa:

-           Đồ khỉ gió, anh giết nó chết ngắc rồi thấy chưa? Giúp một tay đi chổ!


Bệnh viện cách công viên chừng ba mươi thước, bên kia cột đèn bốn ngọn đúng sùng sũng giữa ngã tư...


Từ hôm ấy, phòng tập thể dục với lâm dụng cụ hiện đại không còn hấp dẫn tôi nữa, giấc mo trỏ thành lực sĩ đẹp hao hụt dần đi, bỏi tinh sương chạy bộ đến công viên tôi chỉ mong đưọc gặp em đé làm giàu thêm tâm hôn hơn là để rèn luyện cơ bắp. Chúng tôi trỏ thành bạn tạm gọi là thân, ngoại trừ những lúc trái tính trái nết đang nhu mì dễ thương, Diêl chợt gắt gỏng lạnh lùng, coi tôi xa lạ cỏn hon một cục đá. Và Sophi - "nủ hiệp" thứ hai - không nhỏ từ lúc nào đã tế nhị biến mất, bàn giao tay vột lẫn quyên chăm sóc cô bé cho tôi, đúng như tôi thầm... ước.

Đọc thêm tại: