Hình
như em muốn ốm rồi, tối qua tự dưng không ngủ được em lẻn ra hiên nhà ngòi...
khóc. Còn anh, chắc khỉ ấy ngủ ngon lành phải không? Anh ác lắm!
My
Nguyễn
rùng mình, một con ổn lạnh chạy dọc sống lưng. My đã xưng em tự nhiên như chưa
hề xưng hô khác vối anh bao giồ. Cái cách nói ương bưỏng cũng biến mất. Nàng
hoá thành một cô bé tội nghiệp, hiền lành. Nguyễn nhắm mắt, duỗi ngưòi trên ghế
dựa và tưỏng tượng hình ảnh My rụt rè-đứng mãi trưỏc quầy phát thư bưu điện suốt
cả tuần lễ. Anh tưỏng tượng khoảng sân tối ngập lá rụng. My ngồi co ro khóc thầm.
Mà thật trố trêu, ngay cả sự tưỏng tượng của anh cũng quá khó khăn, Nguyễn chưa
hề biết mặt My, cái gương mặt ấy dưòng như anh chắp vá lại của những ai đó, anh
gặp thoáng qua trên phố Sài Gòn. Tròi ạ! Nguyễn cảm thấy ngực mình đau nhói.
Nguyễn bỗng thấy trong khoảnh khắc lòng mình có gì như võ đê, ào ạt, đầu hàng.
Cái trò chơi anh đang nhập cuộc, từ lúc nào đã không còn là trò chơi nữa.
Làn
đầu tiên Nguyễn viết vào lá thư-gửi vẫn cái tên My quen thuộc dù anh đã biếtItêìittíiặt
của nàng - cái tên thật xa lạ, anh không cần gì. Nguyễn thấy rõ nét chữ mình
run rẩy. My yêu dấu!
Đoạn
viết thêm của ngưòi kể.
Thế
là họ yêu nhau, tất nhiên như thế. Nhưng cuốn nhật ký bỏ quên lại khi dọn khỏi
nhà tôi đi nơi khác cho biết đây là lần gặp gỡ đầu tiên và cuối cùng bởi My vẫn
không phải là nhân vật thật của câu chuyện. Cô gái ấy là nííiíòi nhóm lửa, thổi
bùng nó và bị phỏng không phải noi bàn tay mà chỗ trái tim. My đã giúp cho
ngưòi bạn gáị thân thiết của mình, con neưòi tật nguyền, nhút nhát đến vỏi neưồi
mà cô mến mộ, cái tình cảm thông thường. Tôi ngỡ rằng cô gái ấy là nmtòi ỉãìĩg
mạn cuối cùníĩ trong cuộc sống không còn chỗ cho lãng mạn nữa. Nhưng My mổi thực
sự là n«ưòi lãníĩ mạn cuối cùng. Cô nghĩ ra mọi thứ viết giùm cho bạn, cô thử
thách và đùa cột chàng trai xa lạ mà cồ chưa hề có ý muốn quen. Nhưng cô đã bị
phòng, anh chàng ỏ trọ nhà tôi đã thổi vào tâm hồn cô một ngọn gió lạ khi anh
nhập cuộc với trò chơi nhiều thách đố của My - những lá thư trả đũa.
Bây
giò Nguyễn ỏ đâu, tôi không biết, cả cô H! tên My nữa. Chỉ biết rằng cô đã chia
tay anh sau lần gặp gỡ đầu tiên và cuối cùng ấy. My đau đổn nhưne can đảm chấp
nhận chấm dứt vĩnh viễn trò choi của mình. My không thể không nói sự thật. Cái
sự thật về ngưòi bạn bất hạnh của mình.
Nguyễn
vẫn còn đến Vương cung thánh đưòng, anh vẫn đến vào những buổi sáng vắng ngưòi,
lặng lẽ tìm trên những hàng ghế mái tóc xoã trên bò vai nhỏ nhắn của ngưòi con
gái mà anh đã yêu. Cho đến khi biết rằng, My không bao giò đến nữa, cô đã thật
sự ỏ rất xa, noi có khu vưòn nhỏ và một cô gái thường lẻn ra sân nhà lúc nửa
khuya ngồi khóc.
Bây
giò, Sài Gòn cũng đang chỏm mùa hạ. Tháng ba tháng tư, nhũng cơn mưa lẻ bất chọt,
những cơn nắng chói chang và đâu đó trên góc phố lác đác nỏ vàng những vòm hoa
cưòm thảo, thứ hoa mùa hè nỏ cùng mùa phượng vĩ khi những cánh cồng trưòng bắt
đầu khép lại.
Nguyễn
ạ! My ạ! Trên phố hoa cưòm thảo vẫn còn. Mỗi mùa lại trỏ về đúng hẹn.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
