Một
món đồ thôi, chỉ cần một món là đủ cho nó. Chỉ cần một món là ngày mai của nó sẽ
rất khác ngày hôm nay. Một món quà gọn gàng vừa cầm tay. Đại ca nhích tối. Cửa
tủ khoá, nhưng không khó, chỉ càn đập võ kính là xong. Tải nó kêu o 0... Nên?
Không? Nên? Không?— Đại ca muốn nói một câu, muốn gọi một ai đó... Chỉ cần ai
đó nói: "Lấy đi và chạy nhanh lên”. Hoặc một câu khác: "Đừng làm vậy!"...
Nhưng không có ai cả. Tay Đại ca chạm vào lớp kính, hoi lạnh từ năm đầu ngón
tay lan khắp cơ thé. Pho tượng nhìn nó vỏi nụ cưòi hoan hỉ. Nó rụt tay lại, úp
mặt vào tường, nghe mùi vôi xông vào ngàn ngạt, cổ họng khô rốc.
Đột
nhiên con chó lao ra sủa vang. Đại ca bừng tỉnh, nó nhìn trừng trùng vào tấm
kính vẫn - còn - nguyên - vẹn. Cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn vối hối tiếc. Rồi nó
phóng ra cửa "Cháu thấy cửa mỏ, cháu vào lấy mùng chiếu". Nhưng
không, thằng Len, thằng Xu đang ngoắc lia ngoắc lịa qua hàng song cổng sát:
- Có tên kia muốn xả xui bàng một chầu
xập xám. Thêm mày là đủ. Đi!
Đại
ca ngần ngừ. Thằng Xu thúc hối:
- Nhanh mày. Con chó sủa kêu chủ nhà dậy
kìa.
- Không có ai ở nhà đâu! - Đại ca buột
miệng.
Thằng
Len, thằng Xu nhìn nhau. Cũng như Đại
ca,
hai đứa rất biết trong ngôi nhà này có gì. Hai đứa vẫn thưòng ghen tỵ là số Đại
ca hên, luôn gập chủ nhà tốt bụng. Nhưng lúc này, lòng tốt thật nhỏ bé so với
những gì chúng muốn. Cái thằng Len, thằng Xu muốn khác cái Đại ca muốn. Đại ca
muốn một ngày mai, thằng Len, thằng Xu muốn có nhiều tiền xài thoả thích.
Đại
ca rất hiểu hai thàng bạn của mình và nố cầu mong con chó hãy sủa tiếp tục, sủa
thật to, đánh thức hàng xóm và cả công an đến cũng đuộc, miễn là có ai đó đến
trước khi thằng Len, thằng Xu xô cổng vào nhà.
Và...
Con
chó chồm lên sủa inh ỏi. Tiếng sủa trong đêm tưỏng như có thể đánh thức cả thế
giỏi. Thằng Xu bật lên: "Đ. mẹ". Đại ca giấu nỗi vui mừng, rồi mặt nổ
thượt ra. Ai như con Bo? Đúng rồi, con Bơ! Và một người nữa... Con Bơ tới đây
làm chi?
- Cô Thủy biểu dắc đi tìm... - Giọng
con Bơ dấm dẳng, trong bóng đêm, mắt nó lưòm luồm thằng Len, thằng Xu.
- Tìm ai? - Giọng Đại ca cộc lốc.
- Còn tìm ai nữa?
- Vậy... cồ Thủy đâu?
-Nè!
Đại
ca giật mình. Và ngay lập tức, mùi thơm dịu dàng dậy quanh nó.
