Cao
Tiến Lê
Mến
sĩ Đoàn Thị Linh đến trưóc cổng gác của trạm 66 tìm thiếu tưống Nguyễn Xuân,
Anh hùng quân đội, Tư lệnh quân đoàn X về họp ỏ Bộ Tổng tham mưu gàn một tuần
nay.
Người
lính gác mang quân hàm cấp trung sĩ cầm danh thiếp xem xong, trả lại, nói:
Thưa
chị, thủ trưỏng Xuân họp tận trong khu nhà Rồng kia, mưòi bảy giò mỏi tan, nơi
đó, cả em là lính gác cũng khồng vào được.
Đoàn
Thị Linh ghi vào danh thiếp lòi mình nhắn: "Mưòi chín giò tối nay, hẹn anh
ở đầu Hàng Đào, chỗ nhìn ra đài phun nưốc", rồi nhò ngưòi lính gác chuyển
giúp.
Đến
gần giò hẹn, Linh mặc bộ quần áo giản dị nhu thòi học sinh, không xúc nước hoa,
lòng nôn nao chò đối cuộc gặp gõ. Không phải vì tình yêu mà vì tình bạn. Linh
và Xuân cùng trưòng nhưng không cùng lóp, và cũng chẳng phải cùng quê. Xuân hơn
Linh hai tuổi. Linh từ thành phố tản cư về vùng trung du có nhiều đồi cây lúp*
xúp vói những mùa sim tím ngắt cả tròi chiều. Rồi những buổi mưa gió. Linh đến
nhà Xuân, ngồi nói vỏi nhau bao nhiêu những chuyện tầm phào không mỏ đầu, không
kết thúc. Những hôm như thế, Xuân thường đưa hai tay lên tóc che mưa, chạy vụt
ra vườn bẻ khoảng chục bắp ngô non đưa vào bóc vỏ, không bóc hết vỏ, còn giữ lại
một lỏp trong cùng mỏng như cánh non ve sầu. Xuân quạt cho than hồng lên* cắp bắp
ngô vào chiếc đũa vừa nướng vừa xoay bắp ngô.
Linh
cúi xuống thổi cho lửa bốc thành ngọn nhưng Xuân ngăn lại, bảo nưổng như thế hạt
ngô không chín, ăn vào sẽ đau bụng. Hai ngưòi vừa hóng ngô vừa ăn ngồ, có lúc
mải đùa ngọn lủa bốc lên bén cháy vào đầu đũa, cả hai vội cúi xuống thổi, trán
đập vào nhau, ê ẩm cả đầu. Ngô nếp của đất Bạch Ngọc sao mà thơm thế, thơm đến
nỗi có con mèo nàm cạnh bếp, lũ chuột nhắt vẫn mò ra nhặt những hạt ngô roi. Có
lúc Linh bị bụi bay vào mắt, một tý là khỏi. Nhũng ngày xưa sao mà đẹp đến thế.
Lỏn lên, Linh toàn ăn cơm tập thể, vừa ăn vừa đọc sách cho kịp thòi gian. Khi
ra học nưốc ngoài bữa ăn phải tính theo công thức, định lượng, po-rô-tê-in
trong mỗi khẩu phần nhiều hon là tính hương vị, thói quen dân tộc. Rồi từ khi
nhận danh hiệu tiến sĩ, Linh khô cứng đạo mạo trong giao tiếp. Hội thảo và hội
thảo, nơi nào cũng khẳng định cũng triết lý giữa bữa tiệc, nghĩ nhiều hơn nhai,
nói nhiều hơn nuốt. Lắm lúc nhớ một cơn mưa, nhổ một đọt lây rây bụi mưa mùa
xuân không làm ưốt nổi tấm khăn đội đàu mỏng manh... Vì lẽ đó đêm nay Linh hẹn
Xuân ra đây, hai đứa sẽ tìm noi ngồi vói nhau trong chốc lát, sống lại cái thòi
xa xưa. Nhưng Xuân sẽ đến như thế nào nhỉ?
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
