Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Khúc tình xanh (Phần 4)

Tôi nói vói Danh "má cấm". Và tôi phịa thêm "má đã chọn một đám rất thân ỏ nhà". Danh buồn thẫn thờ.
Khúc tình xanh (Phần 4)

Ngưòi thẫn thò tiếp theo là tôi.
Danh tránh, hoặc chỉ là nụ cưòi thoảng qua nếu không kịp tránh mật nhau trước cổng trưòng.
Bạn bè kể vì bất đồng ý kiến vói quản lý nhà hàng nên Danh đâ nghi ò đổ. Bây giò Danh tiếp tục "bụi", nghĩa là gập việc gì làm việc đỏ. Rồi lại nghe nối Danh đang đạp xích lô cho một dịch vụ du lịch. Khách nưổc ngoài khoái ngồi xích-lô vòng quanh phổ phưòng và thật tuyệt nếu bác tài kiêm nhiệm luôn chức hưỏng dẫn viên.

Một ngày cuối năm, co ro trong lổp áo len dày, tôi cám cúi đi nhanh về nhà trọ để tránh những con gió lạnh lẽo.
-           Mời lên xe! - Chiếc xích lô dùng lại, Danh trong cái áo so-mi cũ nhìn tôi dưới mớ tóc bù xù trước gió.
-           Xin Tiểu Thư yên tâm, dịch vụ dụ lịch của chúng tôi sẽ đưa Tiểu Thư về đến nhà bình an.
Tiểu Thư hãy nói vói mẫu hấu rằng chỉ là đi xích-lô thôi mà. Mở ngoặc đơn, miễn phí, đóng ngoặc đơn.

Vẫn là kiểu nói chuyện quen thuộc, nhưng khuôn mặt Danh buồn quá đỗi. Thằng con trai bất chấp mọi khó khăn để đến được giảng đưồng lúc này sao quá cô đơn, vẻ thương tổn nhoà nhoà ánh mắt.
Trò đùa của tôi đã đi quá xa. Tôi oà khóc.
-           Sao Thảo khóc?
Chiếc xích-lô loạng choạng trên phố. Thân hình tôi lắc lư nhấp nhổm theo từng cú dần xóc. Dân chuyên đua rước khách du lịch có sao cứ cho xe roi xuống ổ gà?

Vẫn là nhũng con gió cuối năm nhưng không còn quá lạnh nữa. Từng vòng quay châm chậm, giọng Danh át tiếng gió:

-           Đội nghe Thảo. Hai năm nữa Danh ra trưòng... Chắc lúc đó má Thảo không quá lo sợ Tiểu Thư khổ. Mở ngoặc đơn, má vô cùng ân hận vì hồi đó đã cấm cản tình duyên hai đứa, đóng ngoặc đon.
Đang khóc tôi cũng phải phì cười.
-           Hôm nay trồi đẹp quá! - Danh ngân ngạ.
-           Mình mua cái gì kỷ niệm ngày hôm nay đi Danh- Tôi buột miệng nói và chợt nhỏ ra, tôi vội nói thêm - Thảo mổi nhận tiền nhà gửi.

Danh lác đầu. Biết ngay là tù chối mà! Danh ngừng xe nhảy xuống, lục túi quần. Tất cả các túi chỉ có vỏn vẹn hai đồng.
Tồi ân hận ngồi im không biết nồi gì. Danh ngần ngừ một chót rồi mỉm cuòi:
-           Đủ mua một tò vé só đó Thảo. Để Danh ép nhựa rồi làm một cái khung treo lên tường. Sẽ là bức tranh đẹp nhất...

Danh là vậy, luôn tìm ra cách giải quyết trong mọi trưòng hộp. Cách giải quyết hôm nay mỏi dễ thương làm sao.

Đọc thêm tại: