Nó
ngỡ ngàng. Nó quen ngủ đây suốt năm nay. Bà thật tốt với nó. Bà cho nó gửi đồ đạc.
Mái hiên ò bên trong cổng sắt, nỏ tránh được công an. Bù lại, bà chẳng mất gì
bao giò, dù chỉ là một đôi dép nhựa cũ để trên bậc thềm. Bọn trẻ vỉa hè biết
đây là "nhà của Đại ca". Vậy mà...
- Khỏi đợi mai, đi bây giò luôn.
- Không phải bác hẹp hòi vối cháu đâu!
- Bà chủ nhà buồn rầu phân trần - Tại vì bác bán nhà. Ngày mai, bác dọn đi...
Tưỏng
tự nhiên bị đuổi, chớ bán nhà thì nó đi là phải rồi. Khoảng hụt hẫng vừa mỏ ra
trong nó tan nhanh như lúc xuất hiện. Nó trải lại cái chiếu:
- Bán, rồi bác ỏ đâu?
- Bác mua cái nhà nhỏ ỏ đằng kia. Làm
ăn ngày càng khó - Im lặng một phút, bà chủ nhà nhìn nó - Còn chau, phai làm
sao khác đi chứ, cứ thế này hoài sao?
"Phải
làm sao khác đi...". Đại ca biệt vậy và cũng muốn vậy Ịắm. Nhưng làm sao để
khác được đây? Xin làm công thì phải có ngưòi bảo lãnh. Muốn học cái nghề thợ mộc
hay sửa xe gì đó nhưng tiền đâu? Ai nuôi cho mà ăn học?
Đại
ca nghĩ ngợi mông Ịung. Hàng phượng quanh phố bắt đầu đong đưa từng chùm ưng ửng
khiến nó ngại ngùng, sắp, gặp lại cô Thủy rồi. Quyển truyện cổ tích đã rách,
nhưng từng câu thì nó nhỏ làu làu. Càng nhớ, nó càng thấy cổ tích và cuộc sống
hàng ngày khác nhau nhiều lắm. Nhưng cô Thủy nói: Sạch được viểt từ những điều
xảy ra trong cuộc sống". Vậy nếu củộc |ống khồng co thi làm sao viết được
cổ tích? - Đại ca tự hỏi và íhẫy sao mà lung tung quá.
Một
buổi mu vô tình Đại ca bưổc về cánh cổng sắt từng cho nó qua đêm yên ổii, chột
nhớ ra nhà đã thay chủ, nó sải dài bưốc tiếp.
- Bạn gì ơi!
Đại
ca cắm cúi đi.
Bạn
gì ơi!...
Tiếng
gọi từ sau cánh cổng sắt. Đại ca ngỡ ngỡ quay lại. Gọi nó? Đúng vậy! Một thằng
nhóc đang vẫy tay. Bóng tối mò mò không nhìn rõ mặt nhung cũng thấy rõ vóc dáng
con nhà.
- Kêu tui?
- Bạn là... Đại ca phải không?
-Phải!
- Dạo này bạn ngủ ỏ đâu?
Đại
ca ngạc nhiên, nó không đổi câu hỏi này. Mắc nó gì...
- Thiếu gì chỗ! - Nó lúng búng trong cổ.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
