Trời
ạ và Đất ơi! Sau những tin tức... mình như vậy có là đá mỏi lạnh lùng về quê ăn
Tết. Thư về Sóc Trănơ hôm trưỏc, mặc hồn quê Đồng Tháp và mẹ già mỏi mát chò,
hôm sau tôi bồi hồi về theo.
Đưòng
đi ỏ cùa miệng, ông bà mình nói đúne thật. Xuống xe đò, hỏi quanh quẩn tôi cũng
kiếm đưộc nơi mình muốn đến. Đúng lóng ngóng bên hàng rào râm bụt lác đác khoe
bồng thắm chẳng giống chàng Rômêo sắp gặp nàng Juy-li-ét mà y ctíang đúa rình
trộm gà, tôi ngõ ngàng thấy Thư
và
tía của nàng tươi cưòi tiễn hai ông khách một Việt một Tây ra cổng. Nhác thấy
tôi em xoe tròn mắt kêu:
Mèn
ơi, huynh tỏi từ đất chun lên hả? - Câu nói kèm cái tát "yêu" muốn
xính vinh. Đoạn em vui vẻ giới thiệu vỏi ông tía đang trân trối nhìn tôi hệt vật
thể lạ từ trên tròi vừa rơi xuống: - Bạn con, thưa ba! Anh có biệt danh là que
tăm xuống nước không thèm nổi, đệ tử ruột môn bơi lội của con đó!
Hẳn
là thấy điệu dáng tên tò trông muốn bịnh, ông tía hiếu khách thân mật vỗ vai
tôi như những ngưòi đàn ông khác gặp nhau vẫn thường làm, mỉm cưòi phúc hậu, vừa
lôi tay khách vào nhà vừa nói luôn một lèo:
- Cháu cũng biết cả chuyện này nữa sao?
Tính về can bác hả? Cái ông nguòi úc ấy mê lắm nhưng đành chịu thôi, bốn ngàn
đôla lổn thiệt, nhưng con nhỏ này khóc hết nước mắt làm sao đành! hai đứa mê
choi vỏi nhau từ nhỏ lận mà. Vả lại, cái nết ăn ỏ tinh khôn, dễ thương của nó nức
tiếng cả vùng này, thành ra bác cũng tiếc, thừ chối thẳng, không "gả"
nữa.
Vẻ
mặt tôi chẳng cần soi gưong cũng dư biết ngáo lẫn ngố khiến Thư phá lên cưòi, rồi
em quay ngoắt búng tay đánh tróc, huýt sáo rõ to, gọi:
- E Gấm, ra chào khách cái coi, hun thiệt
là mùi à nghen!
Chẳng
biết cảm giác của bạn ra sao khi được một con
trăn gấm dài nảm thưổc, nặng tám chục ký, ván da ngòi sác vàng óng, cổ đeo chiếc
ntí đỏ chói lừng lững, đĩnh đạc trưòn ra từ sau ngưỡng cửa... hổn. Riêng tồi
thì dựng tóc gáy, đứng chết trân như phỗng khi "ngưòi yêu dấu" của cồ
bạn "âu yếm" quấn nhẹ cái thân mưỏt mượt của nó quanh mình, đoạn lác
lư đầu, vươn cao cổ đặt vào má khách chiếc hồn lạnh rộn cả sống lưng.
