Phan
Thị Vàng Anh
Ngày
khai trường, chị Dao giọng hiểu biết, bảo Quỳnh: "Không việc gì phải dậy sớm
như thế, ngày đầu tiên, việc gì cũng trễ, em đến sớm cũng chỉ vêu vao ngồi chò
mà thôi!". Quỳnh hơi ngượng, nằm xuống trỏ lại, rồi mỏ to mắt nhìn lên trần
nhà tối đen mà nghĩ: "Không hiểu hôm nay có bao nhiêu đứa dậy sớm. Hôm nay
mình sẽ gặp ai?".
Sân
trường làng, cỏ mọc từng mảng xanh um, xen giữa những vũng nưỏc mưa trong veo.
Học trò ngồi dọc theo những bồn hoa mười giò sặc sồ, hoặc tụm thành từng đám
trên sân, râm ran. Vài đứa nắm tay áo Quỳnh, lắc lắc: "Trông mày lạ
quá!". Quỳnh nói: "Tụi mày cũng vậy!". Hình như ai cũng có một
kiểu tóc mói, rồi mập lên hoặc ốm đi một chủt, đứa nào trông cũng cố vẻ phè phồn
vì không mang theo cặp, cùng lắm chỉ có một cuốn tập quấn tròn, kèm theo lòi giải
thích: "Để coi có thông báo gì về thòi khoá biểu không!".
"Tao
mổi đi Phan Thiết về!" - Hà khoe - "Đi với chị tao!". Mấy đứa hỏi:
"Bao nhiêu cây số? ở đỏ có gì? " như muốn có đi thật không. Quỳnh
cũng muốn hỏi một câu, câu gì cũng được, giống như một cái bắt tay: "Thôi,
hết giận há ĩ", rồi nó lan man nghĩ: "Có nên không? Năm ngoái nó giận
mình trước mà! Nhõ nó không thèm trả lời thì sao? "... Hà rút từ túi áo ra
hai con ốc bé tẹo, vằn vện nâu, bảo nhặt ỏ ngoài bãi biển, ngoài ấy nhiều vô kể
nhưng chỉ thấy có hai con này đẹp nhất. Quỳnh nghĩ bụng: "Vậy thì’ cũng
không đến nỗi "vô kể" đâu!", rồi đưa tay đón hai con ốc, miệng hỏi
ngô nghê: "Ốc này ăn được không?". Hà cười, cũng không cần trả lời,
và Quỳnh thấy sao mà nhẹ nhõm, vì thật không có gì đáng chán hơn là vào năm học
mói mà vẫn còn vài cái giận cũ đeo bẽn mình!
...
Một đứa con gái len lỏi từ văn phòng ra, chạy ù đến báo: "Năm nay thầy Việt
chủ nhiệm mình!". Trưòng chỉ có vài lốp, học trò thuộc lòng hình dáng và
tính cách thầy cô, dù không phải lỏp mình; tụi nhỏ nói: "Lốp mình sẽ được
cắm trại nhiều đây, thày Việt hay cho đi chơi ngày lễ lắm!". Đứa con gái
kia lại nói "Lớp
mình sẽ học ỏ phòng 3!", tụi nhỏ lại bàn, vẻ rành rẽ: "À, phông cạnh
cái giếng! Nóng ghê lắm, như một cái lò gạch!'', rồi đành tự an ủi: "Nhưng
mà sáng Bảng cũng khá nhất trong mấy phòng!".
Quỳnh
mơ màng nghĩ: "ừ, củng được! Miễn là sáng sủa. Mình sẽ ngồi cuối lớp, kiếm
một chỗ dựa tường, như năm ngoái. Năm ngoái, Trung ngồi bàn đầu, năm nay không
hiểu sẽ ngồi đâu?".
Trung
sẽ ngồi ỏ đâu à? Chẳng ngồi ở đâu cả! Tụi nó nói Trung đổi trường rồi, hình nhu
lên Sài Gòn, ỏ một con đường lớn, học một trưòng lỏn, với thật nhiều bạn mỏi...
Có giọng rai crồ đang thử: "Một, hai, ba..." và kêu gọi học trò xếp
hàng dự lể, thây cô và Ban phụ huynh đã đến ngôi trên máy băng ghế xếp dưới gốc
nhãn; học trò đá đổ hết ra sân, xếp những cái hàng cong queo tránh mấy vũng nuỏc.
Quỳnh, theo thói quen, vẫn liếc xuống cuối hàng đế rồi lặng lé quay lên, lòng
nghĩ tỏi Trung giò này đang ngơ ngác trong một sân truòng lạ. Bên tai vẫn mơ
màng tiếng cô hiệu phó: "Hôm nay, ngày khai trường...".
