Có
tôi, dường như mẹ cảm thấy ấm cúng hon lên khi ỏ trong ngôi nhà của chính mình.
Tôi hứa vổi mẹ mùa hè sẽ về sỏm, mẹ lại đếm từng đốt ngón tay: "Còn năm
tháng nữa à?". Mẹ lại hỏi những chuyện khác: "Con sống ở nhà trường
có vui không?". "Mày mà cũng đi dạy kèm à?". Mẹ ngồi nhìn tôi chăm
chăm, vắng tôi là mẹ hỏi: "Con Lan đi đâu rồi?". Cho đến khi nghe tiếng
tôi mối thôi.
Dư
vị của bánh tét, thịt mồ và cả bánh mứt vẫn còn làm tôi có cảm giác lúc nào
cũng no. Mà mẹ nhất
định phải nấu xôi đậu phộng cho tôi mang theo. Tôi tỉnh giấc khi nghe tiếng mẹ
thổi lửa. Tôi nhẹ nhẹ bước xuống giưòng, đến ngồi bên cạnh người: Mẹ, mệ nấu
xôi thơm quá. Mẹ móm mém cười, ánh lửa soi mặt mẹ: "Sao không ngủ đi, con dậy
sớm làm gì?".
Mẹ
nhất định đứng đợi cùng tôi cho đến khi đón đưọc xe. Khi tôi leo lên chiếc xe
đò, ngó lại thấy mẹ lủi thủi đi từng bưổc trỏ về trên con đưòng đất nhỏ của
làng quê, lòng tôi như có cái gai nhọn nào cắm đau.
Gói
xôi mẹ gói trong chiếc mo cau vẫn côn nóng hổi, mẹ dặn khi lên xe tôi nên mỏ ra
-cho hơi nóng thoát ra bỏt thì để được lâu. Tôi làm mặt giận, mẹ mổi để lại ở
nhà một ít, vừa sốt phần lại, mẹ vừa nói: "Mày khó tính giống ba mày quá.
Õ nhà tao muốn ăn lúc nào thì nấu chứ khó khăn gì đâu mà mày biểu để lại".
Tôi
cứ ngồi giữa những ngưồi xa lạ, không buồn quan tâm đến mọi ngưòi. Làng xóm khi
xe lưổt qua vẫn còn âm hưỏng của mùa xuân vối những bình mai đang nỏ, những câu
đối Tết và những đứa trẻ xúng xính quần áo mối đang dắt nhau đi. Tôi lại nhổ đến
cây mai trong vưòn nhà, giò này chắc càng thắm sắc vàng. Tôi lại nghĩ không ra cách
làm thế nào để "ăn" hết gói xối mẹ gỏi. Tôi chợt mắc cồ khi nghĩ đến
việc tháo chiếc mo cau cho gói xôi khỏi đổ mồ hôi như lòi mẹ dặn: "Con để
kín quá thì tối Sài Gòn nó thiu mất, bỏ uổng". Tôi tưỏng tượng có bao
nhiêu cặp mắt trong xe đồ vào nhìn tôi khi tôi làm việc đó, thế là tôi đành để
im gói xôi dưới góc ghế.
Tôi
chợt nghe có tiếng khóc thút thít ỏ chiếc ghế kế bên. Tiếng thút thít phát ra từ
một ngưòi đàn bà cũng đã độ tuổi bốn mưoi. Bà ta che chiếc khăn tay mà khốc một
cách ngon lành. Vậy mà nãy giò đầu óc tôi
nghĩ lung tung nên không để ý đến. Ngưòi đàn bà khi thấy tôi nhìn, vội lấy khăn
lau dòng nước mắt đang chảy, nhoẻn miệng cưòi: "Xin lỗi, chị thương mẹ chị
quá". Tôi chưa hiểu điều gì thì chị chìa chiếc lon kẽm đã mỏ nắp sang phía
tôi, nói: "Em ăn miếng bánh tai vạt cho vui, của mẹ chị làm đó". Tôi
còn đang ngần ngừ thì chị cầm chiếc tăm, đâm một miếng bánh đưa tôi: "Bà
đã gần tám mưoi rồi, lưng còng rồi, vậy mà biết con mình thích ăn bánh tai vạt,
đã thức khuya làm cho con đem theo lên đưồng. Em cứ nghĩ coi, chị bằng này tuổi
đầu rồi, ra đòi rồi, có thèm chi mấy cánh bánh tai vạt, thương bà quá".
Tôi
cầm chiếc bánh tai vạt trên tay ngưòi đàn bà, bỏ vào miệng cắn - miếng bánh
ngon lạ lùng.
Rồi
tôi chồm với cái mo cau đựng xôi đậu phộng cùa mẹ, mỏ ra: "Cả đêm. mẹ nấu
thứ xôi này vì hồi ỏ nhà em thích lắm, chị ăn miếng cho vui". Rồi tôi mỏ
chiếc bọc cho gói xôi khỏi đổ mồ hôi như lòi dặn của mẹ.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
