Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Chuyện Diễn Ra Như Thế (Phần 2)

TB: Nếu gia đình không có khả năng mua sắm xe đạp cho cháu thì cháu cứ mạnh dạn báo cho bác rõ, Đừng ngại ngùng chi cả. Trông tin cháu...''.
Chuyện Diễn Ra Như Thế (Phần 2)

Ba mười năm trong nghề, mưồi năm làm giám đốc bưu điện, công việc của ông không phải bao giò cũng suôn sẻ. Ông đã trực tiếp giải quyết nhiều vụ việc lốn nhỏ hợp tình hợp lý. Ông nhổ nhiều năm qua, nhân viên của ông đã trao tận tay ngưòi nhận nhiều bức thư địa chỉ không rõ ràng, hoặc thiếu chi tiết cần thiết. Hay là...

Thế là ông bấm chuông gọi ông trộ lý đến bàn chuyện. Trọ lý giám đổc cũng là một ngưòi lón tuổi, tận tuỵ vối nghề. Nhưng sau khi nghe ông giám đốc tóm tắt sự việc, trộ lý giám đốc cũng không khỏi ngạc nhiên. Ông trộ lý thầm nghĩ: "Con cái nhà ai thật là quá quắt, hậu sinh khả uý". Như đọc được ý nghĩ của ông trộ lý, ông giám đốc tỏ vẻ không bằng lòng. Ông nói: "Chúng ta phải nghiên cứu thật kỹ đề xuất của khách hàng. Tôi giao việc này cho ông". Ông trộ lý nhận chỉ thị của Ông giám đốe vổi vẻ không đưộc sốt sắng, nếu không muốn nói là thò ơ. Trong đầu ông trộ lý lúc này là bốn phép tính cộng trừ nhân chia. Chẳng hạn như phải thêm công việc, phải tốn thêm xăng cho nhân viên đưa thư bàng xe máy mà chẳng được lội ích gì. Ông trợ lý vừa bưóc chân ra khỏi phòng thì phải dừng lại theo yêu cầu của giám đốc: "Còn một việc này nữa, tôi nhò ông thực hiện ngay: Ông ghé của hàng mua cho tôi một chiếc xe đạp mini đòi mổi, nhổ chọn màu tím, lấy hoá đon về thanh toán".

Một lần nữa, ông trọ lý lại ngạc nhiên:

-           Thưa giám đốc, cán bộ nhân viên của sỏ đều có xe máy. Thế thì...
-           Ông cứ chấp hành. Tôi mua xe cho con gái hoặc để thuỏng cho nhân viên. Ông đã hiểu chưa?
Có lẽ ông trợ lý chưa thật sự "hiểu" vấn đề, nhưng ông vui vẻ nhận lệnh của giám đốc.

Chiếc xe đạp ông trợ lý cho mang về cơ quan được hai ngày thì ông giám đốc nhận thư cùa cô-bé- xa-lạ. Trong thu, em viết:


"Cháu rất biết ơn tấm lòng của bác. Thưa bác, không phải vì nhà cháu quá khó khăn nên cháu không có xe đạp. Muốn xe đạp thì người ta phải có đôi chân bình thường, khoẻ mạnh mà cháu thì không thể. Suốt mấy năm nay, sau tại nạn giao thông, cháu đi học được là nhò ba cháu, anh em, bạn bè của cháu chỏ đi về mỗi ngày...".

Đọc thêm tại: