Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Bò Nắng TIGÔN (Phần 1)

Lê Dức Dương
Bò Nắng TIGÔN (Phần 1)

Còn bé tôi hay ra biển thơ thẩn vói lũ đang đi dọc bò sóng, nhặt nhũng con ốc ỏng ánh bị sóng ném lên bò. Nhặt chúng, tôi cứ tần ngần, sao chúng nhỏ bé mà lại đẹp như thế. Cứ tưởng nếu nhu không có chúng, bãi biển này chỉ có những con sóng đối khát quanh năm gào thét không biết mệt mỏi. Tôi nhặt tùng con bỏ vào túi quần, thỉnh thoảnh lại thò tay lóc xóc, sung sưỏng ngõ như đó là những manh kim cương, và biển kia: con quái vật cứ bất lực trưỏc thàng bé tí hon hàng ngày ra nhặt của nó những báu vật quí giá. Chưa hết, có khi tôi nhảy tung lên đá vào lưỡi sóng như chọc tức biển cả. Biển vẫn bất lực lồng lộn.

Một lần sau hàng ngàn bưỏc chân in trên cát ưỏt, tôi khoan khoái bưổc trò về. Nhưng kỳ lạ, đôi chôn lang thang của tôi lại men theo hàng rào mọc um tùm thứ dây leo gì xanh ròn, bên mép lá non nhồ ra từng chùm hoa hồng tưoi nhẹ nhàng như náng chiều. Và những cơn gió cứ thổi bùng lên từng mảng, từng mảng dập dờn. Vừa đi theo dải sóng tươi hồng đó, tôi vừa lóc xốc mỏ kim.cương vô giá của mình. Tôi hiểu rằng không ehỉ có biển mà bò rào xanh này cũng đẹp biết chừng nào. Đứng ngắm ngây ngưòi tôi bỗng nhìn thấy trong rào có một cô bé đi bên kia theo tôi từ lúc nào. Thấy cô bé, niềm hãnh diện của kẻ giàu có với những con ốc óng ánh, tôi thò tay vào túi bốc ra một nắm săm soi. Và đúng như ý muốn, cô bé tỳ khuôư mặt vào rào, tròn xoe mắt nhìn đống kim cương của vua Salomon. Cô bé nuốt nước bọt:

-           Này cho tỏ con ốc ấy đi...
Xuống biển mà nhặt!- Tổi nắm chặt tay.

-           Sợ lắm, biển dữ lắm!- Cô bé rụt cổ lắc đầu.
-           Sợ gì, đây xuống nhặt hoài nó có làm gì mình đâu, nhát mà đòi xin.
Câu nói đó làm cô bé rưng rưng tuyệt vọng:

-           Bố mẹ tổ không cho tỏ đi ra biển chơi.
-           À bị nhốt hả?

-           ừ...! - Cô bé khuất phục gật đầu nhưng tôi chỉ hào phóng bằng việc lục mãi mói tìm được... con ốc vặn màu nâu, một viên sỏi trưỏc những viên kim cuong đưa cho cô bé. Cầm con ốc tôi cho, cô bé mắt sáng lên như chú mèo con nhìn náng sốm mai nhảy nhót:

-           Ôi đẹp quá! Đẹp quá!