Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

Hoàng Đế Một Đêm (Phần 5)

Đại ca lảng tránh câu trả lòi bằng cách dí mũi vào cái mô hình vật lý trên bàn. Nó mơ hồ cảm thấy tìếu biết việc nó làm là gì thì cái tình "bạn bạn" '‘tôi tôi1này chấm dứt ngay lập tức.
Hoàng Đế Một Đêm (Phần 5)

Nó nhận ra mình muốn có tình bạn như thế nặy biết bao. Thằng Len, thằng Xu cũng là bạn, nhưng là một kiểu bạn khác. Đại ca có hai thế giói bạn bè rất khác nhau và cả hai đối vối nó đều cần như nhau.
Ban ngày nó lang thang vói thằng Len, thằng Xu, đêm về tỏi mái hiên, nhìn thấy thằng Sơn nhô đầu qua rèm cùa sổ với nụ cưòi là nó đủ nhẹ lòng. Khi nó đọc truyện, khi ĩắng nghe thàng Sơn chơi đàn. Nghe nói cây đàn này bằng cả gia tài. Đại ca nuốt nưổc miếng, chỉ cần cái nắp đàn thôi là đủ cho nó học một nghề.

Mấy hôm nay thằng Sơn bị đau. Vắng nụ cưòi và tiếng đàn, Đại ca thấy trổng trải sao đó. Con Bơ dạo này bán bắp nưỏng và lơ Đại ca mất rồị. Nó biết con Bơ giận cách kiếm tiền của nó. Đúng là đồ con gái. Lẽ ra con Bơ nên hiểu nó hon mỏi phải. Mệt quá, mệt và chán. Lại thêm chuyện nó định mua cam thăm thằng Sơn nhưng nhỏ tói cái tủ lạnh đày áp nho, táo, măng cụt... nó lại thôi. Phượng đỏ rực tròi, ve sầu râm ran ngày đêm khiến nó buồn thêm.

Cô Thủy về rồi, nhưng Đại ca khồng đến lốp nữa. Nghe mấy đứa nói cô Thủy hỏi thăm nó hoài. Nó dặn đi dặn lại đừng đứa nào kể gì về nó cho cô Thủy nghe.
Bỗng nhiên không còn thích la cà khuya nữa. Tối tối, Đại ca về sóm, gà gật dựa tường nghĩ ngợi mông lung.

Một tối, vừa về đến cổng, Đại ca thấy con chó chồm lên rối rít một kiểu mừng khiến nó ngạc nhiên, chưa bao giò nó được chào nồng nhiệt như vậy. Rồi con chó chạy nhanh đến cào cửa.
Đại ca đội cửa mỏ nhưng không thấy động tĩnh gì. Con chó cào mạnh hon. Đại ca thấy là lạ. Hình nhu trong nhà không cố ai. Đại ca đặt tay lên nắm đấm, xoay hú hoạ. Cừa bật mỏ. Quả là lạ. Đại ca thốt rùng mình...

Ngần ngừ thật lâu... Đại ca bưổc vào. Ngôi nhà thênh thang, đồ vật loáng ánh lên vẻ quyền uy.
Không có ai! Tim Đại ca thắt lại. Hay thằng Sơn bị sao ba má nổ vội vàng đưa vào bệnh viện nên không kịp? Mấy hôm này nó thấy bác sĩ đêm nào đến cũng ỏ thật khuya.

Không có ai! Đại ca nuốt nưỏc miếng, tim thắt lại mạnh hơn, một mình nó trong toà ịâu đài này! Nó thấy nghẹt thỏ. Bàn tay nó chạm vào phím đàn, một chùm nhạc bung ra khiến nó giật'nảy ngưòi. Không có ai... không có ai... không có,.,

Đọc thêm tại: