Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Khúc tình xanh (Phần 5)

Cậu bé bán vé số ngò ngợ nhìn Danh "Tuần trước chú mua vé số cùa cháu nè. Trúng mà sao chú không thưỏng gì hết?". Nhìn khuôn mặt ngạc nhiên của Danh, Ĩ1Ó đua ngón tay trỏ lên tròi "một triệu đồng, giải ba".
Khúc tình xanh (Phần 5)

Danh nhìn tôi. Chúng tôi nhìn nhau. Rồi Danh thì thầm: "Dó không phải là vé số. Đó là bức tranh kỷ niệm".
Bạn bè bàn tán ồn ào, chỉá làm hai phe. Phe này cho rằng bao lâu nay khỡỉig trúng số Danh vẫn sống. Vậy thì hãy giữ tò vé số đã ép nhựa như một kỷ niệm lãng mạn đẹp đẽ. Vả lại, một triệu đồng không phải là món tiền quá lổn cho nuối tiếc.
Phe còn lại la lên "Đồ điện. Hơ nóng cho nhựa bong ra mà đi lãnh tiền về xài. Một triệu đồng, vói Danh là vài bộ áo quần tươm tất, là vài chục ngày ăn uống đủ dinh dưõng, là những cuốn sách nghiên cứu quý giá mà sinh viên ít dám mo vì con số in ỏ cuối bìa sau, là nghỉ ngơi vài ngày trên đường bươn chải kiếm sống, là một chuyến về tham nhà vào dịp Tết này, là....

Hai phe cải nhau chí choé. Thòi hạn giá trị của tấm vé số ngắn dần. Bọn con trai chặn tôi lại:
-           Gật đầu chịu lãnh tiền đi Thảo. Danh nó đội ý của Thảo mà, tôi biết. Thật thú vị khi mình có quyền vối ai đố. Cái lắc đầu hay gật đầu của mình rất cần thiết vối một ngưòi. Tồi chẳng gật cũng chẳng lắc, im lặng tận hưỏng sụ do dự trong Danh và nỗi tức giận ghen ti của bọn con gái.

Dung hoa khôi băng ngang mặt tôi. Tròi mùa đông lạnh ngắt, mặt Dung bừng đỏ:
-           Thảo thật độc ác!
Tôi không trả lòi Dung, rồi tất cả sẽ hiểu. Đây chỉ là đùa vui thôi mà. Đến ngày cuối, tôi sẽ gật đàu. Món quà dầu tiên mua từ món tiền đó sẽ là một cái mũ thật đẹp cho Danh, và sau đó là một cái áo len thay cho cái áo đang có đã sòn. Công ty xổ số kiến thiết hẳn là ngạc nhiên trưỏc tấm vé số được ép nhựa đóng khung cẩn thận đến vậy. Tôi cuòi vui vui một mình.

Nhưng, trưốc khi tôi gật đầu, Danh đá đến vổí tắm vé số được lồng khung hẳn hoi.
-           Ban đàu Danh nghĩ chác chắn mình không thèm lĩnh tiền. Nhưng càng về sau... Danh sợ... Cho nên... thồi Vậy cho yên - Danh mỉm nụ cưòi yếu ớt – giờ đây chúng ta có một bức tranh, mỏ ngoặc đon cộng cả khung tranh giá trị nữa, đóng ngoặc đơn.

Bất chấp ánh mắt xoi mói nhăn nhó của bà chủ nhà, tôi mặc hai áo len rồi đi ra phố. Hai hàng cột điện như hai hàng lính, ánh đèn toả xuống đường phố xôn xao bóng ngưòi đêm cuối năm.

Chiếc xích-lô vắng khách tựa vào cột điện không xa lám. Danh đó, quyển sách mỏ rộng trên đầu gối chân, bàn tay gầy đặt ngang trang giấy trắng. Tôi bưốc đến gần. Không có vẻ gì là vui khi thấy tôi cả, Danh giận tôi sao? Tôi đến gàn hơn nữa. Danh đang ngủ. Chẳng biểt vì bụi hay ánh đèn vàng tóc Danh ngả màu hoe hoe.

Đọc thêm tại: