Lý
Lan
Y
làm như tình cò thôi. Mai Thy cầm xấp bản thảo lên, lơ đãng lật xem. "Ỷ
xoàng, văn lũn cũn".
Hai
má Thy nóng bừng. Nếu không cố gắng tự chủ, có lẻ Thy đâ vò ngay tác phẩm của
mình giấu biến đi và tự mình cũng độn thổ cho rồi. Nhưng cứ làm bộ thản nhiên,
Thy hỏi Kim:
Mấy
bài loại ra này, là thầy chủ nhiệm hay thày môn văn phê vậy?
Thầy
nào! Chữ thằng Quốc Chương đó.
Gương
mặt Thy đang hồng hào chợt tái ngát, bàn tay đang cầm xấp giấy run lên. Thy cắn
chặt môi tự nhủ bình tĩnh lại coi, đừng có hét lên, đừng có lăn đùng ra. Nhưng
tim Thy bị chèn ép trong lồng ngực ngột ngạt chì chực bùng lên một cơn giận
đang làm điên ngưòi. May là Kim đang chăm chú coi "Tuyền tập" vừa
hoàn thành của lỏp. Thy nhanh tay rút tờ giấy khỏi xấp bản thảo nhét vội vô cặp
mình.
Suốt
con đưòng về nhà, đầu óc Thy chỉ lỏn vỏn mỗi hàng chữ đỏ nằm vất chéo góc tư
ngay trên bà viết: "Chút kỷ niệm màu vàng chanh". Có đến ba hay bốn lần
Thy suýt tông vào ngưòi đi đưòng hoặc suýt bị xe khác tông. Mỗi lần như vậy,
Thy giật mình nhu tỉnh một cơn mê. Thy nhủ mình: bỏ qua đi! Mà quả thực có đáng
gì đâu! Tại cô chủ nhiệm bảo mỗi ngưòi phải nộp một bài cho báo tập của lỏp nên
Thy mổi kỳ cạch viết hai trang giấy. Thy đâu có định trỏ thành nhà văn! Vối lại
bài viết đầu tiên này, Thy vừa kể chuyện có thật trong lỏp vừa xạo thêm chút đỉnh,
nên muốn biết ý kiến bạn bè ra sao, cũng hơi nôn nao chò, Bài không được chọn,
Thy hơi buồn và hơi ngượng. Nếu dòng chữ đỏ "ý xoàng, văn lũn cũn" là
bút phê của thầy, thì... cũng đành. Nhưng đằng này, nó là của thằng Quốc
Chương! Thy tức đến bật khóc khi chưa tối cửa lốp quen thuộc.
Nó
bất quá là một thàng học trò lớp mưòi như Thy. Nó cũng chưa hẳn là học sinh giỏi
văn nhất lóp. Nó chẳng qua được thầy giáo cho làm tò báo của lỏp vì mồm mép nó
lánh chánh, và khoác lác nữa! Nố đăng được mấy mẩu viết ngắn vói mấy bài thơ vổ
vẩn trên mấy tò báo tuồi mối lón, đã vênh cái mặt ta đây! Chủ nhật, lóp rủ đi
đá banh, nó mỉm cưòi cao siêu:
- Mình bận đi họp Câu lạc bộ Văn học ỏ
toà soạn báo.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
