Hồ
Thi Ca
Thằng
Bình địa rút ống thụt vắt ỏ lưng quần xà lỏn, nhét một trái trâm còn sống vô,
nó ngắm kỹ rồi đẩy mạnh cái cán: "póc". Ồ đằng xa một tiếng thét vang
lên:
-Ái!
Bình
địa nám áo lôi tôi nấp vô bụi. Hai đứa rúc rích cưòi vừa coi xi-nê-ma cái cảnh
con Huệ đang ôm cổ tay túc tối ngó quanh. Bỗng con nhỏ ngồi thụp xuống đất quơ
vội cái gì rồi đứng bật dậy giơ tay phang mạnh "rạt"... Cục đá xanh lỏn
gàn bàng nắm tay bay vèo qua mấy bụi râm rót "bịch" ngay trưổc mặt
tôi. Hú vía! May, không thì cái mũi tôi đã "ăn trầu" rồi. Tuy nhiên,
hai đứa tôi ngồi im như tượng đá. Huệ đứng nghe ngóng một hồi không thấy động
tĩnh gì, tưởng lầm mục tiêu, bỏ đi một nưổc, miệng còn lẩm bẩm cái gì không biết...
Bi
kiến vàng "xơi mấy phát đau thấu tròi mà tỏi giò tôi mỏi dám nhảy ra khỏi
bụi cây, phủi lia lịa:
- Mày hèn quá, sao lại "bắn"
phụ nữ? .
Bình
địa nhãn hai hàm răng tím ngẩt vì ân quá nhiều trái trâm:
- Hi hi... nó mà "phụ nữ"?
- Ờ, thì là... con gái!
Bình
địa le cái lưồi còn tím đen hơn cả hèm răng:
“
Con nít thì có!
Vừa
ráng vựơn tay tỏi cái chỗ con kiến ác nhân cắn giữa lưng để gãi, tôi vừa thắc mắc:
- Sao lại con nít, nó bằng tuổi tao vói
mày...
Quay
cái ống thụt chĩa vào bụng tôi, nó nói:
- Tại... trong lớp nó không cho tao cóp
dê...!
Tôi
chua kịp nhăn miệng cưòi thì bỗng, "póc", cái bụng đau thót vì một
trái trâm vừa bay ra từ ống thụt trên tay Bình địa. Tôi cúi xuống bốc một nắm đất
ngẩng lên thì Bình địa đã ngồi vát vẻo trên cây trấm. Thằng này mập thù lù vậy
là thiệt, với cái ống thụt lợi hại, nguồn "đạn" vổ tặn là những trái
trâm sống và nguồn "lương thực" cũng vô tận là những trái trâm chin
tím ngắt.. 3 tôi trỏ thành địch thủ "dưổi co" Bình địa. Nghĩ vậy, tôi
xoè bàn tay ra ngọn gió mạnh chạy dọc bò kinh thổi tạt nắm đất khô vụn bay xoà
vào không khí. Chợt tôi nghĩ đến Huệ, không biết cái trán nó có bị sưng lên
không?
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
