Xen
lẫn trong tiếng máy may cọc cạch đêm đêm là tiếng ho của má. Có khi má gập
ngưòi ho rũ rượi, tiếng máy dừng lại thật lâu. Tiếng ba thỏ dài thật sâu. Ngày
càng ít ngưòi đưa tài liệu đdn từ đánh máy, họ nói đánh vi tính đẹp hơn, rõ
ràng hơn.
Bác
sĩ nói má phải nhập viện trong một chế độ chăm sóc cách ly cẩn thận. Ba lăn xe
từ nhà trên xuống bếp, từ bếp quay lên trên... từng vòng bánh xe bất lực bồn chồn
đau đớn.
Tiền
chọ, tiền thuốc, tiền học... Những món chi tiêu sùng sững hiện ra mỗi sáng thức
dậy. Từng đêm học bài xong gắng thức may, từng ngày chủ nhật tranh thù may...
ngày tiếp ngày... chị Hà nghiễm nhiên thay chỗ của má. Sáng sáng chỏ chị đi học,
tôi có cảm giác chị nhẹ đi rất nhiều. Và có những buổi chiếc xe nhẹ tênh - chị
Hà nghỉ ỏ nhà cổ may hàng giao cho kịp ngày.
Má
xuất viện vối những toa thuốc và-lòi dặn dò của bác sĩ "nghỉ ngơi, bồi dưỡng
chu đáo". Chị Hà nói má tôi đừng nhận may hàng gia công, làm nhiều mà tiền
ít.
Rồi
lớp trưởng của chị Hà đến, không phải để mượn bài vỏ, mà là sơn một tấm bảng nhỏ
treo trước cửa "nhận may quần áo - giá phải chăng".
Người
ra người vào, vảí mới, vải màu, áo kiểu này kiểu nọ "Thợ may ăn giẻ, thợ vẽ
ăn hồ". Tôi được chị may cho những cái áo cổ màu này tay màu kia...
Ba
nhìn chị Hà vối đôi mắt buồn day dứt.
Tôi
chột hiểu vì sao ba má cho chị Hà đi học may. Làm bộ chăm chú sách vỏ, tôi giấu
khuôn mặt mình rưng rưng nưỏc mắt. Cố học xong thật nhanh, tôi đến
gần
chị phụ việc vặt. Ba húng hắng ho và xoa đâu tôi "Cố nghe con, ít ra thì
cũng phải được một đứa vào đại học".
Ngày
tôi về thành phố học đại học, chị Hà đưa tôi lên bếp xe. Lâu lắm rồi hai chị em
mỏi lại chở nhau, chị Hà thỏ phì phò "Bữa nay Thuỷ nặng quá ta".
Xe
qua cổng, ông bảo vệ già la lên: "Gửi xe ỏ đây", chị Hà cưòi:
"Xe cũng đi luôn mà bác".
Bến
đầy ngưòi tiễn đưa. Ngưòi ỏ lại mua thêm gói bánh nhét vào túi xách người đi,
cha mẹ dúi thêm vào tay con ít tiền... Chị Hà ngần ngừ cho tay vào túi, tôi lắc
đầu thật nhanh "Đừng mua gì nữa, em đủ rồi”.
Ngưòi
lơ vỗ bồm bộm vào thùng xe "mòi quý khách...". Chị Hà đẩy vai tôi
cùng cái túi xách lên xe. Người lơ nhìn chị: "Sao không lên luôn, còn chần
chừ gì nữa?". Chị lắc đầu, mắt chợt hoe đỏ. Tôi muốn nhảy xuống ôm choàng
lấy chị nhưng chiếc xe đã nổ máy, tồi quay nhìn qua cửa kính - giữa nhũng bàn
tay vẫy vẫy, bàn tay chị Hà nhỏ xíu, cái mũ rộng vành trên đầu như một tai nấm.
