Đi
đi. Đi uống cà phê. Đi uống âm nhạc. Đi uống sự thú vị. Đi ngắm ánh mắt tròn
xoe "Buồn ơi xa vắng để nhìn cánh tay hồng măng lông sữa, để kể tiếp chuyện
Huế mộng Huế mơ. Cánh cửa thiên đàng đã hé mò, sao không đẩy mà vào?
Đi.
ừ thì đi. Một lần. Hai lần. Năm sáu lần. Chín mười lần. Thành quen. Thành thèm.
Thành kỷ niệm Mùa hè.
Thầy
về Huế thăm nhà. Học trò ra tận ga đưa tiễn. Hai thầy trò vào một quán cà phê.
Hai phin đen. Trò vẫn khư khư ôm túi hành lý cùa thầy mà lắc lắc như lắc một mối
sầu. Thầỳ phì phèo điếu thuốc thả những Sổi to dài thương cảm vấn vương, giọng
Christophe cất lên tình khúc "Adieu Jolie CandyV, trong hoàn cảnh này,
nghe càng thêm não nùng khôn tả! Sài Gòn trưa hè rực nắng, nhưng hình như đâu
đây, có những hoa tuyết trắng xóa rơi rơi. Để làm tan tuyết, thầy nhóm lên ngọn
lừa bông đùa.
- Có khi nào đây là tách cà phê cuối
cũng không?
Học
trò giãy nảy, véo thày một véo đau ơi là đau:
- Sức mấy! Càu hả? Thầy liệu đó nghen!
Thầy
lên tàu. Trò đứng dưổi, dặn dò đủ thứ: nào là nhó "chuyên cần" viết
thư vào, nhỏ mau trò lại; nào là về ngoại nhỏ ăn no ngủ kỹ, đừng thèm đi cà phê
vổi bất kỳ một ai. Nhỏ, nhớ và nhớ. Tàu rúc còi. Trò đưa tặng thầy cuốn anbum
be bé chứa toàn ảnh học trò đủ các kiểu. Tầu chạy. Thầy nhoài người thò tay vẫy
vẫy. Trò đứng lặng, hai giọt nước mắt thật đẹp ứa ra khỏi rèm mi, từ từ lăn xuống.
Ra
đến Huế, một tuần sau, thầy nhận được thư trò. Bức thư hai cặp giấy học trò, đầy
đặc chữ, đầy đặc nhỏ, nhỏ và nhỏ. Thày vội vàng hồi âm. Nhưng ít lâu sau, lá
thư bị trả lại: "Nguòi nhận không có ỏ địa chỉ này". Bức thư tiếp
theo cũng vậy. Thế này là thế nào?!
Hết
hè. Thầy trở lại Sài Gòn, ghé ngay đến nhà trò. Cửa đóng im ỉm ổ khóa phía
ngoài. Thế này là thế nào?! Thầy liền tìm thằng bạn để hỏi. Hắn đáp: "Đi rồi!".
Thầy
ngo ngác một lúc lâu, rồi một mình bỏ đi tìm một quán cà phê.
Hai
phin đen.
Chiều
xuống. Mưa.
