Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

Hoàng Đế Một Đêm (Phần 4)

Tôi là Sơn.
Hoàng Đế Một Đêm (Phần 4)

Đại ca thấy chân tay ngường ngượng. Cái kiểu "bạn bạn", "tôi tôi" này sao cứng lưõi quá. Đột nhiên, nó nhố cô Thủy. Thằng Sơn này có cái kiểu giống giống cô Thủy. Lần đàu tiên vào lỏp cô nói "Chào các em, tên cô là Thủy", cả lóp bật cưòi hích hích.

-           Có chuyện gì không? - Nó hỏi, giọng bỗng nhẹ nhàng, khúc khắc.
-           Bà chủ cũ có kể về bạn. Ba má tôi muốn gặp bạn...
-           Gặp tui làm chi? - Lưõi Đại ca mềm lại.
Trời nếu họ thuê nó làm cái gì đó thì hay quá.

Để nói bạn cứ gửi đồ đạc và về ngủ như trước. Có con chó nhưng không sao, rồi nó cũng quen thôi.
Những buổi tối không còn lằ mơ mộng khan mà là một hiện hữu rất thật. Thằng Sơn rủ Đại ca vào nhà chơi. Bên này là mái hiên, bước qua cửa, là một lâu đài. Nó cứ đứng xổ rố giữa phòng mà nhìn. Cái gì cũng tuyệt trần, nhưng có cái nó không khen được là những pho tượng cũ kỹ trong tủ kính. Tất nhiên, cái tủ thì đẹp.
-           Ba tôi mê sưu tầm đồ cổ lắm. Đây là tượng Phật Di Lặc cách đây mấy trăm năm.
Phật gì mà mập quá. Không thể khen ông Phật này đẹp đưọc. Từ ngày biết lầy Du ký có Trư Bát Giói xấiĩ tính, thấy bất cứ ai mập là Đại ca ghét cay đắng.

-           Bạn ăn trái cây không? Hay ăn bánh hạnh nhân?
Đại ca liếc nhanh vào tủ lạnh đày ắp thức ăn rồi lắc đầu. Nhũng thứ này Đại ca không lạ gì. Mỗi lần trúng mánh, nó và thằng Len, thằng Xu rủ nhau ãn đủ thứ cho biết.
Nhưng khi thằng Son dắc vào phòng học thì Đại ca sững sò. Những cái kệ dài đày ắp sách. Mùi thơm rất quen. Vô thức, Đại ca chạm tay vào một cuốn và mỏ ra, mắt nó hoa lên trưỏc những dòng chữ khó hiểu và những dãy số...

-           Đây là sách toán.
Sách toán là cái gì? Đại ca thấy tai lùng bùng và cái gì đó là nỗi thất vọng. Nhưng thằng Sơn hào phóng tiếp tục:
-           Đây là truyện Tuổi Hoa, đây là Mực Xanh.., còn đây là mấy quyển truyện xồ tích mua từ lâu lậm rồi. Đây là... Đây là... chẳng cần nghe thằng Son khoe tiếp, Đại ca chúi mũi vào quyển cổ tích gần nhất "... Ngày xửa, ngày xưa, có ông bà phú hộ giàu có và rất nhân tù. Một hôm, có cậu bé lang thang...".

-           Ban ngày bạn đi làm, tối về sốm vô đây đọc truyện.
-           Vô nhà hoài, có ai la không?
-           Nếu bạn ngại, tôi bật 'đền ngoài sân cho sáng, bạn không phải ra cột điện.
Một nụ cưồi nhoẻn trên môi Đại ca.