Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Vô Danh (Phần 3)

Người ta cuốc vội vàng một cái hố, tiếng đất hất lên lộp bộp. Mùi đất ẩm nồng trộn vói mùi rễ cây ngai ngái. Cái hố trở thành một cái huyệt cạn, nham nhở méo mó. Rồi ngưòi ta khiêng quan tài thả xuống- Một, hai, ba... "Bịch!".
Vô Danh (Phần 3)

Bó hoa trên tay người đàn ông rơi xuống đất tự lúc nào. Ồng nhìn đống tro tàn còn bốc khói trưổc mộ ngoại tôi, rồi ông nhìn tôi trùng trừng. Tôi lạnh ngưòi nhó đến đôi mắt trắng dã của ngưòi điên. Chiều đã giăng mây và nghĩa trang rì rào tiếng gió lùa qua lau lách.

Bưóc đến gàn ngưòi đang chống xẻng thỏ dốc, giọng ông vang lên như giận dữ:
-           Sao anh không đào cái huyệt cho vuông vắn đàng hoàng một chút?
-Tròi ơi! Tôi có phải dân đào huyệt đâu. Thấy ngưòi chết bên đưòng, mỗi ngưòi một tay đua xuống đây.

Tưng xẻng đất rơi lộp bộp trên quan tài. Xong một nấm mồ! Một ngưòi đàn bà đốt nhang cắm quanh, lửa lập loè. Tiếng máy cày khục khục xa dần.

Lần đầu tiên tôi chứng kiến một tang lễ hiu quạnh đến vậy. Và tôi chột nhó đã thấy những nấm mồ vô danh như thế khắp nghĩa trang, xen lẫn giũa nhũng ngôi mộ bề thế, xen lẫn giữa những ngồi mộ trồng đầy hoa, xen lẫn giữa những ngồi mộ ấm áp hương tràm bay... là nhũng gò đất lùm lùm, cỏ dại mọc đày. Qua bao hững hò, gò đất sụp xuống... đàn bò tìm đến gặm cỏ, móng bò giẫm lên. Chân ngưòi sổng tìm ngưòi chết giẫm lên... Những nấm mồ không có kiếp trước, không có kiếp sau, biết có linh hồn không?

Ngưòi đàn ông cúi xuống nhặt bó hoa hồng lên, cánh hoa bám đầy tro bụi. Ông đặt bó hoa vừa bị tôi từ chối lên gò đất mỏi. Tồi cũng cúi xuống nhổ khóm lan bên chân mộ ngoại đặt cạnh bó hồng. Không còn khóm lan, mộ ngoại trông váng vắng...
-           Cháu còn khúc củi nào không? - Ngưòi đàn ông thì thàm.