Khi
từ dười mé kinh chạy về thì khu chợ huyện đã lên đèn, tròi sụp tối lẹ hơn tôi
tưởng. Gọi là chọ nhưng trừ cái nhà lồng, còn phía trên, chỗ nhà tôi, là hai
dãy nhà phố đối diện thẳng tắp và đơn điệu được xây cất cùng một kiểu mà lại cũ
kỹ nữa. Từ xa, đâ thấy Huệ nắm tay ba tôi đang đi về phía tội. Chắc ông nhờ nó
dắt đi kiếm tôi đây! Nghĩ vậy, tôi lẻn vô nhà lồng chợ, vòng sang dãy phố bên kia'
và chạy về nhà.
Má
tôi đứng sẵn đâu đó nên chộp được cái đàu tóc rối bù ngay khi tồi mối bưóc chân
vô cửa. Vừa lôi tôi về phía cái buồng tắm tối thui, bà vừa cằn nhằn:
Mày
đúng là thằng lưu linh! Đi đâu cả ngày nay, để ba mày vỏi con Huệ đi kiếm kìa!
Huệ
học cùng lổp lại ỏ gần nhà tôi, nên chuyện gì của tôi nó cũng biết, kể cả chuyện
tóc trưốc tôi thích ỏ truồng chạy tắm mưa! Trong lúc má kỳ cọ cho tôi thì ba và
con Huệ về. Ông đứng ỏ của buồng tám ngó tôi giận dữ:
- Đi đâu dữ vậy? Tắm xong lên tao biểu!
Khi
ba nói câu đó, nghĩa là lát nữa tôi phải nằm sấp trên ghế ngựa cho ông đét mấy
roi. Con Huệ thò cái đầu vô:
- Hí hí... đáng đòi!
Tôi
lật đật quay lại, đưa lưng vô mặt nó, đúng lúc
má
tôi đang cọ xát hai bên bắp vế "non", tôi rên nho nhỏ:
- Ui, đau...!
Tuy
úp mặt vô tưòng và đang bị đau đỏn nhưng tôi vẫn nghè tiếng cưòi "hí
hí" đáng ghét của Huệ. Tiếng cuòi chứng minh con nhỏ đúng là con nít như
Bình địa nói, tiếng cưòi cũng cho tôi thấy rằng cái trán nó không hề bị sưng vì
trái trâm của Bình địa! Tôi chột tiếc rẻ cho sự phung phí lòng thưong ngưòi của
mình.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
