Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Vô Danh (Phần 2)

Ông đi chầm chậm, dò tìm... rồi ông tiến đến gần tôi. Làn da của ông trắng hồng, màu da rất khác so với người dân ở đây.
Vô Danh (Phần 2)

-           Chào cháu!; - Giọng ông lo ló.
-           Chào bác! - Tôi buột miệng - Bác là Việt Kiều
-           Hỉnh như vậy! - Một nụ cưòi buồn thoáng qua mặt ông.
Vẻ buồn khiến tôi bối rối. Tôi im lặng chất củỉ và mồi lửa.
-           Cháu định làm gì vậy? - Ông ngồi xổm xuống, đôi giày của ông bám đầy cỏ may.
-           Cháu nhốm lửa.
-           Tôi biết là nhóm lửa rồi. Nhưng để làm gì?
-           Để cho ngoại ấm.
Lửa nổ tí tách. Tôi nhổ những cộng cỏ vừa nhú quăng vào, khói lên xanh um.
-           Hôm qua tôi đến đây nhưng nghĩa trang không có ai cả - Giọng ông trầm trầm - Cháu có thưòng xuống thãm ngoại không?
Thỉnh thoảng.,, ngưòi nhà cháu thay nhau xuống. Còn bác thăm ai vậy? ,

-           Tôi thăm...; tôi tìm ngưòi quẽn nhưng không gập. Lâu quá rồi';., ngưồi ta nói ngay cả nghĩa trang cúng thay đổi nhiều.
Ông buồn bã nhìn quanh. Tôi chợt thấy tội nghiệp ông. Bó hồng trên tay ông cổ vẻ lẻ loi làm sao. Ông ngập ngừng nhìn tôi:
-           Cháu cho phép đặt bó hoa này trên mộ ngoại cháu,
Tôi không biết nói sao, lẳng lặng khêu lửa. Ngoại là một địều thánh thiện thiêng liêng cửa gia đình tôi, của riêng tôi. Tôi.chưa bao giò nghĩ đến có một ngày nào đó, có một ngưòi xa lạ tặng cho ngoại một bó hoa, mà là một bó hoa đã được dự định dành cho nguòí khác.

Ông nhìn tôi chò đội, đôi mắt ông trống rỗng đến khắc khoải. Có lẽ ông không nhận ra ông vừa xúc phạm đến ngòại ỹẽu dấu của tôi. Nhưng ánh mát như có như không của ông khiến tôi khó thốt lòi từ chối. Tôi và ông im lặng nhìn nhau qua màn khói bay lộn.

-           Xin lỗi... - Ông lúng búng bật ra và giấu bó hoa về sau lưng, mắt ông ươn ướt.
Chẳng biết làm gì, tôi khom lưng thổi lừa phù phù.
Tiếng máy cày khục khặc từ cổng nghĩa trang tiến vào khiến ông và tôi cùng thoát ra khỏi con lúng túng. Ngưòi ngồi trên rơ moóc lố nhố, tiếng bàn tán rất rỗ.
-           Nhanh nhanh .lên, chiều rồi.
-           Chỗ này cũng đưọc, đi đâu nữa cho xa.
-           Thôi, ngừng lại, lẹ lên...

Ngưòi trên xe nhảy xuống, còn lại một cái quan tài bằng gỗ màu nâu nằm trd trọi. Không hoa, không nến, không một vành tang và không tiếng khóc, hắt hiu ba tàn khói nhang bay.

Đọc thêm tại: