Nguyễn
Can Mộng
Người
ta bào con gái lên lóp mưòi thường e lệ, kín đáo, tuy cồ nhu cầu muốn biểu hiện
mình trưổc đám đông, nhưng thưòng hay ngần ngại. Côn con trai lớn lớp mười
thường ít nói trước con gái và tính nghịch ngợm hồn nhiên của những ngày lớp
tám, lổp chín khống cồn nữa. Tự thân, tôi thấy nhận xét trên vê con gái cố phần
đúng. Lần đầu tiên mặc áo đài trắng, tôi soi gưong không biết bao nhiêu lần. Ra
đưòng đi một mình, tôi thường có cảm giác nhột nhột ỏ sống lưng, tưỏng chừng
như cố cái đuôi nào đang bám theo mình, nhưng ngoái lại thì không có ai. Và trưỏc
đám đông, tôi rất cẩn thận khi phát biểu. Bọn con gái trong lổp cũng chẳng hon
gì tồi. Tồi kín đáo qtoan sát bọn con trai cùng lóp, thấy chúng ít nói, ít nghịch,
dưòng như chúng muốn chứng tỏ ràng mình là nhũng thằng "quỉ sứ" đã
trưỏng thành! Đó là chuyện ỏ lỏp, ỏ trưòng. Cồn chuyện ỏ nhà tôi thì không phải
như vậy. Thằng Lộc em tồi, năm nay học lóp mủồi, vẫn còn nghịch quá chừng. Do
đó, nhận xét trên về con trai chỉ đúng có một nửa.
Dường
như không có ngày nào là thằng Lộc không tìm cách kê sưòn tôi, chọc lét tôi vài
câu, vài việc gì đó để mà đùa. Có một buổi học ỏ lỏp, giò đầu, môn Văn, khi tôi
mỏ cặp để lấy sách vò chuẩn bị bài thì bất gặp một hộp thuốc lá ba số vuông,
thú thuốc mà ba tôi thưòng hút. Cầm lên, nghe có tiếng lạo xạo, tôi mỏ ra:
"Ấ... á... á...!" Ị tôi hét lỏn, mặt tím tái. Cả lóp nháo nhào. Thày
giáo cũng tù trên bục bước xuống chỗ tôi. Té ra trên bàn học của tôi mấy con
chuột, con đỏ hỏn lúc nhúc bò - sản phẩm từ cái hộp thuốc tôi đánh rốt văng ra.
Mấy đứa con gái ngồi cùng bàn cũng hốt hoảng, te tua, dịch ra chỗ khác. Thầy
giáo cưòi, -lẳng lặng lấy cây thưỏc cào hết mấy con chuột con vào hộp thuốc rồi
ném ra ngoài cùa sổ. Đoạn thầy giáo lên bục, ồn định lớp: "Chắc ỏ nhà Lệ
Thu có ai đó choi nghịch. Nhưng dù gì nữa cũng phải bình tĩnh, có bản lĩnh, chuột
con thì có gì mà phải sợ. Phải tập đước tính cách ấy thì sau này mói trỏ thành
ngưòi phụ nữ đảm đang được chú. Thôi, chuyện ấy bỏ qua. Hôm nay, chuyện mối, thầy
muốn giỏi thỉệu vỏi các em một ngưòi phụ nũ Việt Nam cách đây hon một trăm nãm
hết sức đảm đang; chính vì vậy mà được ngưòi chồng là một nhà tho hết súc
thương yêu, kính trọng. Nào, chúng ta cùng học bài "Thương vợ" của Trần
Tế Xương".
Nhỏ
Thơm ngồi bên hích vào vai tôi: "Hết ý. Bắc cầu vào bài móỉ hết ý. Chỗ
nào, bài nào cũng liên hệ giáo dục đưọc. Đúng là giáo viên giỏi!".
Tôi
cưòi. Và mặt tôi từ tím tái chuyển sang đỏ hồng bình thưồng. Vừa nghe giảng, vừa
ghi bài, tôi cú tủm tỉm cưòi thầm: "Chuyện này do thằng Lộc^ihà tôi bày ra
chú còn ai nữa. Đúng là thằng đại ngợm!".
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
