Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Bò Nắng TIGÔN (Phần 3)

Đang mải suy tư vặt vãnh của tâm hồn cô lẻ, tôi bỗng thấy một thằng bé mặc quàn xà lỏn cầm nắm ốc biển đi qua rào, ôi mái tóc của nó như vạt râu ngô vò rối mà khuôn mặt long lanh vui hơn cả lũ chim sẻ lúc nãy. Tôi chạy vụt ra gọi giật lại:
Bò Nắng TIGÔN (Phần 3)

-           Ê nhỏ cho anh xem con ốc với!

Thằng bé chạy lại đưa tay: con ốc xà cừ óng ánh như đôi mắt biếc của thiếu nữ. Câm con ốc tôi chợt bừng nhó. Tròi ơi sao giống con ốc ngày nào mình nhặt ỏ biển thế? Và vạt hoa trên rào ngày ấy, đôi mắt ngây thơ của cô bé... Sao lại quên? Tại sao bao năm bây giò tôi mới nhớ?

-           Cho anh con ốc này nhé!

Thằng bé gật đầu thơm thảo rồi chạy vụt đi. Tôi đứng lại trân trỏ: sao tâm hồn mình không chùng lại để nhớ ký úc tuổi thơ?

Từ đằng xa tôi đã thấy bò rào rực rõ như hàng ngàn trái tim nhỏ xíu rung rinh, liệu cô bé ngày xưa có còn nhó mình không nhỉ? Ôi tại sao thế này? Tôi run rẩy bưóc tđi bò rào. Trong mảnh vưòn đầy hoa hồng đã rụng chỉ còn lá bạc, chắc chúng đã khoe hết tuổi thanh xuân vối những ngày qua rồi. Còn cô bé Thủy đâu?

Cổng hững hò bị gió lay. Tôi bưổc vào, bưốc chân đàu tiên bưốc vào lâu đài cổ tích tuổi thơ.
Một cô bé tóc ngang vai hiện ra giữa khung cửa, tôi vội vã:

-           Em là Thủy?
-           Dạ không? Anh là ai mà hỏi chị Thủy? - Cô bé vuốt mái tóc ngạc nhiên.
-           Tôiịlà bạn của Thủy năm xưa... - Tôi hồi hộp giải thích.

-           Mòi anh vào... - Cô bé cúi đầu đi vào nhà...- Anh đến chậm quá, chị Thủy em vừa lên đường hôm qua, chắc giò này chị đã đến nơi. Chị em học ỏ nưổc ngoài đã được hai năm rồi.

Tôi cầm bức ảnh một cô gái mắt đen như núi xa, thỏ dài. Em gái nhỏ dẫn tôi ra đến cổng, tự nhiên tôi buột miệng:

-           Em ơi! Hoa trên rào này là hoa gì vậy?
-           ủa anh không biết à? Hoa ti-gôn đó! Hoa của trái tim vỡ đấy!
-           Ôi cô bé ơi!

Và đến lúc này tôi mối biết tên loài hoa nắng gió đó. Ôi loài hoa rực hồng kỷ niệm, thế mà tôi không biết tên nó suốt thòi gian dài. Khi biết nó rồi mỏi thấy nhói con tim mình biết bao!

Đọc thêm tại: