Quen
được tên mèo xong tôi mỏi bát đầu thực hiện kế hoạch z. Các bạn ạ! Tôi như chết
đuối vỏ được phao là nhìn thấy gã mèo ăn vụng này có cái đai cổ bằng da cừu và đó là niềm hy vọng của
tôi. Một buổi chiều sau khi đãi ông bạn bốn chân của mình (mà từ nay sẽ là kẻ
giúp tôi thực hiện kế hoạch Z). Một con cá chiên vàng ươm, khẩu phần của tôi nhịn
bữa tối. Trưóc khi gã vươn vai ra về tôi gài vào đai cổ gã một mẩu giấy hồng hy
vọng, tôi dặn gã: "Này, có gì ông mau trỏ lại báo cho tôi nhé! Tôi sẽ đãi
ông một bữa cá chiên thượng hạng".
Đáp
lại gã chỉ "ngào" một tiếng của kẻ mãn nguyện "no cơm ấm rượu"
rồi buổc về nhà mình.
Khỏi
phải nói tồi chò gã đến chừng nào, hôm sau khi gã mổi lò dò bưỏc tói, tôi chụp
ngay lấy,đè ngửa cổ ra để mong tìm... lá thư hy vọng của nàng. Nhưng chẳng có gì
ngoài mấy con bọ chét đang chạy chúi nhủi dưổi lớp lông trắng. Và gã mèo kia tưỏng
tôi bắt bọ chét cho gã, gã cứ ngửầ mãi cổ ra rên gừ gừ...
Không
nản chí, tôi cứ nhò gã mèo chuyển thư cho nàng, bỏi dẫu sao cũng còn hy vọng,
vì chắc chắn nàng đã gõ những lá thư của tôi nhưng không chịu trả lòi, không thể
cổ chuyện rỏt thư được. Nhung sao nàng không trả lòi dù vài dòng? Tôi ngồi chống
cằm nhìn qua khung cửa sổ, lá vàng dưới đường reo ồ ồ trong gió, tròi đã thoáng
lạnh rồi... cây tóc tiên của tôi nhú mầm lần cuối rồi lụi tàn.
Bế
gã mèo, nhìn bộ lông trắng phau tôi sực nảy một mẹo. Khác hẳn lần trưóc, chiều
nay tôi chẳng đãi gă miếng cá nào. Tôi chạy vụt xuống nhà cầm chiếc chảo lên:
"Nào! xem cô chủ mày còn im lặng được không?".
Tôi
bôi lọ nồi lên mặt gã mèo như một tên hề, và chẳng cần dắt như mọi hôm. Tôi vỗ
vào mông gã đuổi về...
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
