Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Thằng Dốc-bạn tôi (Phần 6)

Tồi đưa tay dụi mắt, không phải vì bụi, mà là vì phia gốc vuòn trước mặt tội đang có một ngưòi đi đến. Ai nhu là Thu Mập lỏp toán năm một vói tôi ở Đại học Sư phạm? Đúng rồi. Thu Mập đã ào đến dúi vào taỵ tôi trái ổi sá lị bự tổ, xởi lởi:
Thằng Dốc-bạn tôi (Phần 6)

-           Ưa, sao ông biết nhà tôi ỏ đây mà tìm tỏi? Quả là rồng tói nhà tôm!

Nghe Thu Mập nói mà tôi phì cưòi. Tôi mà là rồng à? Tồi ỉà thằng Hoàng khều ốm nhom, ốm nhách, cao khều như tăm tre thì là rồng cái nỗi gì! Còn Thu Mập mà là tôm à? Thùng phuy thì có!

Tồi và Thu Mập cùng dắt nhau vào nhà. Tồi phụ vỏi Thu Mập và má nó bát gà làm cơm. Biết chúng tôi là bạn học cùa nhau, má Thu Mập nói cưòi xỏi lỏi. Và  quả là lạ khi bà áy cũng tỏ ra biết đùa: "Ỏ ký túc xá vừa tròn một năm, nghe nói nố ăn kiêng dữ lắm mà sao cú càng ngày càng mập ra! Cứ cái đà này ba năiỊi nữa nó đi thi "hoa hậu cấp tạ" của thành phố Qui Nhon chắc ỉà đạt đấy!". Thu Mập nghe nói đấm vào lưng má thùm thụp. Còn tôi thì cưòi ngặt nghẽo. Hoá ra những con ngữôi chân lấm tay bùn ỏ đây, du là đàn bà, vẫn rất thích đùa vui!

Rồi hai ông già vào nhà. Nhìn chúng tôi vừa làm gà, vừa đùa vui, hai ông già cũng cưòi rộ lên. Cố lẽ đã chọn được trâu ưng ý, đã thoả thuận mọi điều, mọi chuyện, nên cả hai có vẻ bằng lòng.


Cơm nước xong, ổng cháu chúng tôi đưộc lưu lại chơi vài ngày, nhưng vì xe ngựa của người ta không thể ò lâu nên đành hẹn dịp khác. Nghỉ trưa độ một tiếng đồng hồ, ông cháu tôi ra xe trỏ về. Lần này phía sau thùng xe ngựa lại có thêm hai buồng dừa, năm trái mít và hai bịch ổi. Tiễn ông cháu tồi ỏ ngõ có cà hai ông cháu Thu Mập. Trước khi xe lãn bánh, Thu Mập dúi vào tay tôi tò giấy nhỏ xếp làm tư dặn, khi xe ra đưòng cái quan mối được mỏ. Tiếng con ngựa hí vang. Dây cường kéo thẳng. Vó ngựa võ lộp cộp trên đường. Tôi ngoái lại nhìn ra phía sau làn nữa. Ông cháu Thu Mập phía đàu ngõ xa mò vẫn đứng trông theo. Chiếc xe ngựa dàn dần ra khỏi vùng Tầy Sơn Hạ Đạo. Mái tóc bạc phơ của ông tôi bay trong chiều nắng xế. Ông tôi bảo: "Ba ngày nữa họ sẽ cho ngưòi giong trâu xuống", ông tôi lại lẩm nhẩm, gật gù, cười nụ một mình: "Tai lá mít, đít lồng bàn, to chân, săn mặt đật tiền cũng mua!". Không biết ông tôi đang tâm đắc chuyên trâu hay chuyện ngưòi. Nếu chuyện người, chuyện dẫn tôi đi coi mắt để lo liệu tương lai thì quả là ông tôi đã làm to rồi! Bởi tôi và Thu Mập chỉ là bạn học. Tôi chột nhỏ tò giấy xếp tư đang cầm trong tay. Tôi mỏ ra. Hoàn toàn là một tò giấy trắng, ông tôi kín đáo liếc tôi cưòi cưòi,vậ:"ho" lên một tiếng rõ to để thúc con ngựa đang sung sức trên đường dài.

Đọc thêm tại: