Bửu
Khánh Hồ
Qó
hai má con, mà má dám dứt ra cho tôi lên thành phố lo thi đại học. Má nói:
- Biết sao được... vì... "thứ
đó" quê mình đâu có!
Là
con gái vốn tính kim chỉ, nên tôi cũng biết "điêu tiết" cách tiêu xài
để ráng bận nào về thăm cũng "cho" má một chút xíu quà tượng trưng nhằm
an ủi má. Biết bao lần vê, tôi đã thấy má gom củi, hái rau. Tối má nói chuyện với
tôi nhưng bàn tay vẫn chẻ trúc, ra nan đan đạt đều đặn. Có lẽ đó là món tiền mà
mỗi cuối tuần má ráng góp cho tôi! Rồi má vuốt mớ tóc châm chấm trên bò vai non
của tôi vừa cứồi, vừa trách yêu:
- Để tiền mà mua sách... Ỏ quê má không
tốn gì đâu...
Có
lần về, thấy tôi vừa nói chuyên vừa "ôm" riết lấy sách, má đăm đăm hỏi:
Học
cực quá... ốm cả ngưòi hả con! Má có mấv con cá trê kia. Thôi lo học đi để má
kho cá ãn cho lại sức. Xa nhà đừng để bịnh nhiều nghen con! Đừng bầy đặt mua đồ
cho má nữa nghen.
Hôm
trúng tuyển, tôi mừng ron, nhưng vét sạch túi chỉ đủ tiền xe về thăm má. Tôi sực
nghĩ, má dặn vậy, nhưng mình báo tin thi đậu với hai bàn tay không thì lạt lẽo
quá chăng?
Tôi
gặp má, báo ngay tin vui, vừa nói:
Con
về gấp, không có mua gì, thôi để con xuống câu vài con cá nấu canh chua làm tiệc
đãi má với ba con nghen.
Ba
con thì để má tính. Hứ!Má "cốc" đàu tôi quỏ I Con gái con đứa, lỏn rồi
nghen, ỏ đó mà đòi đi câu cá, mò cua chi nữa. Lâu nay, thấy con đi học xa nhà cực
khổ nên má đã ăn chay cầu phước, càu... duyên cho con. Nay con đậu, luộc tàu
môn chấm vổi tưong ỏt má ăn cũng ngon hoài hà.
- Má kỳ quá .Tôi bầm bầm nhè nhẹ vai má
I Con còn nhỏ xíu mà cầu duyên làm gì?
Ừ!
Má quay lại vuốt vuốt ngực tôi I Giỡn vậy chỏ óc bây đặc cả sách, đâu còn chỗ
chúa... kể
Riêng
gì chỗ đó đâu I Tôi phụng phịu I Con mãi luôn dành một chỗ rất ưu tiên cho má
đây nè.
Tôi
áp tay lên phía ngực trái, noi quả tim đang nhịp tung lồng ngực để hưỏng tối
ngày mai.
Chiều
đó, thấy tôi nấu cơm xúm xít vui vầy vổi má nên ông tròi cũng hối hả thổi bếp
tranh theo làm cho Ịửa hoàng hôn rực đỏ tận phía chân mây chăng?
