Tôi
chưa bao giò tiết kiệm nụ cuòi. Ngưồi ta bảo "một nự cưòi bằng mưòi thang
thuốc bổ". Nhưng lúc này tôi không thể, đành phải dành nụ cười cho một dịp
khác.
Tôi
cầm bông hồng đến quán cà phê quen thuộc - cái quán mà cách đây vừa đúng một tuần,
tình cồ tôi đã trông thấy nhân vật của tôi hiện ra bằng da bằng thịt. Quán ngó
ra con đưòng lớn mà bên kia đường là công viên dành cho trẻ em nên quang cảnh
thật vui nhộn. Nhưng tất cả tâm trí của tôi đều hướng vào một góc đường - nơi
giao nhau của hai con đường, nơi mà cách đây một tuần, cồ bé ngồi xe lăn đâ hiện
ra trong không gian màu tím.
Trong
lặng lẽ, tôi ngồi chò em đi qua, chò nụ cuòi của em.
Bốn
giờ: chưa thấy bóng dáng em.
Năm
giờ: cũng chưa thấy.
Sáu
giờ: không thấy.
Thế
là cô bé không đi dạo. Có thể là em đã đổi lộ trình. Có thể là chị của em bận
việc. Thêm một buổi chiều tôi mang bông hông trỏ về. Ngang qua hô Tịnh Tầm, tôi
cho xe dừng lại vối ý định dứt khoát ném thật mạnh bông hồng xuống lòng hô, giã
từ trò-chơi- mà- chỉ-có-một-ngưòi-tham-gia, nhưng rồi bông hông vẫn ngoan ngoãn
theo tôi về nhà.
Tôi
vẫn chưa biết gì về cồ bé ngồi xe lăn, nhưng trò-choi-một-ngưòi đã khiến tôi mệt
mỏi. Tuy vậy tôi quyết định ngồi vào bàn, lật trang bản thảo, tràm tư cùng ngòi
bút vô tư. Dù thế nào tôi cũng phải phúc đáp thư của nhà văn chủ biên Tạp chí
mà tôi cộng tác từ mấy năm qua. Tôi thông báo cho anh ràng tôi rất tiếc không
thể viết lại phần kết thúc vì tôi không muốn em tôi phải mỏi mòn, sống dỏ chết
dỏ. Có lẻ cứ đé em tồi chết đi còn hơn kéo dài những tháng ngày ảm đạm. Nếu cân
thì tôi sẽ giảm nhẹ mức độ bi thảm của sụ việc, có nghĩa là tồi sẽ để cho em chết
êm thấm, chết nhẹ nhàng.
Bỗng
nhiên...
Đúng
vậy những gì tôi đã viết, những con chữ hình như đang cưồi nhạo tôi. Và bông hồng
đang nhìn tôi.
Dưỏi
ánh sáng dịu của ngọn đèn để bàn, bông hồng lấp lánh màu đỏ thắm đang đứng
trong cái lọ nhỏ xíu và đang ngưổc nhìn tôi. Hình như bông hồng đang nhắc tôi
nhổ lại nụ cưòi của cô bé. Hình như bông hồng đang thì thầm vối tôi rằng nụ
cưòi của cô bé là có thật, cô bé đã cưòi thật sự, chứ không phâi cố gắng cưòi
hoặc đang giúp tôi viết lại phần kết thúc của truyện. Thế là, chữ nghĩa tuôn chảy
dồn dập trên đầu ngọn bút. Tôi viết liền mạch trong sảng khoái.
Viết
xong phần kết thúc truyện, tôi xoá bỏ nhan đề cũ và thay bằng một nhan đề mỏi.
Tôỉ cũng không quên viết lá thư khác cho nhà văn chủ biên Tạp chí.
Dù
không có phép màu nào, nhưng vẫn có một khung trồi nhỏ cho em tôi. Tôi tin thế.
Hay chính em đã trỏ thành khung trời nhỏ của tôi.
