Hôm
sau, khoảng tám giò, chúng mang xe đến thật. Tôi nủa muốn đi, nửa muốn không.
Nhưng chúng nó lôi kéo dữ quá nên tôi phải đành nghe theo. Tôi được đãi một tô
bún giò to bự gọi là "để hỗ trọ làm quen". Gần chín giờ thì chúng tôi
có mặt ỏ nhà hắn. Hắn cưòi vồn vã vỏi tôi và hai bạn tôi. Hắn pha nước sôi vào
bình và mời chúng tôi uống nưóc. Nhà vắng vẻ, chả có ai. Cửa hàng thuốc Nam
cũng hết sức sơ sài, chỉ có hai dãy tủ vỏi những hộc là hộc, có ghi tên tùng
món thuốc bằng chữ quốc ngữ giả chữ Hán. Chúng tôi cùng uống nước và bật cười.
Té ra không phải trà mậ là một thứ thuốc Nam gì đó ngọt ngọt, thanh thanh. Hồng
lùn háy mắt, chĩa mỏ vào tai tôi nói nhỏ: "Bùa mê đó!". Tôi cưòi. Hiền
lé khoái quá làm một lần tới mấy ly.
Hắn
cũng cười và thật tình nói vối chúng tôi: "Đây là Sâm Thương đó. Uống vào
mát lắm, tươi tỉnh hoài hoài đó!" Hồng lùn và Hiền lé nghe giới thiệu cưòi
tít mắt. Sau một hồi hàn huyên đông tây về chuyện học hành, về chuyện quê hắn ỏ
ngoài Trung, Hồng lé đi vào chủ đê. Con tiểu yêu đưa tay giả bộ bóp bóp mũi nói
ìà cách đây hai bữa nó bị té sặc máu mùi, đã uống thuốc Tây rồi, cầm máu rồi,
nhưng đến nay vẫn còn ẩm. Nghe nói thuốc Nam hay lắm, có tác dụng trị bệnh lâu
dài nên nhò hắn bổ cho vài thang. Hắn cưòi cưòi hỏi đi hỏi lại về việc ra máu
mũi, rồi viết, giấy kê toa. Đúng lúc ấy thì con đại quỉ Hiền lé vén ống quần
tây lên ngang đầu gối để lộ một bắp chân trái quấn băng trắng toát nói:
"Hôm chiều thứ năm vừa rồi đá banh vói tụi 12C2 bị trặc cẳng, nhồ "thầy"
kê toa bốc thuốc!". Tôi không thể nhịn được cưòi. Tôi cười ngặt nghẽo đau
thắt cả bụng. Hắn cũng cưòi rất tỉnh, rất vui. Và như là "nghề của
chàng" nên hắn nói: "Còn lóp trưởng của tôi đau sao, kể bệnh ra để
tôi chữa luôn". Không biết ma đưa đưòng, quỉ dẫn lối thế nào mà tôi bỗng
buột miệng: "Không biết sao mấy hôm nay cứ tối tối ngồi vào bàn học là
mình ho dữ quá. Nằm ngủ và đi lại trong nhà thì lại chả ho!".
Hắn
lại cười cười. Và hắn lại quày thuốc lật quyển sồ dày chi chít chữ Nho của ông
nội giả bộ coi rồi viết một toa thuốc chung cả ba chúng tôi như sau: "Hồng
- ra máu- mua rau má nấu với đưòng mỗi tối uống một ca hai lít. Hiền - đau cẳng
trái - mua cải trắng nấu vói đưồng thành chè nưốc, mỗi tối uống hai tô. Lóp trưởng
- ngồi ho -tìm mua ngò hôi sắc vói đường mỗi tối uống hai ly cối!". Viết
xong hắn chìa tò giấy trưốc mặt chúng tôi bảo: "Những thứ này nhà không
có, chịu khó mua giùm ngoài chợ!". Chữ hán viết là chữ quốc ngữ nhưng
vuông vắn trông thật giống chữ Hán. Về nhà cố gắng lắm chúng tôi mỏi đọc được
toa thuốc. Chúng tôi biết là xạo, nhưng thấy những thứ ấy cũng thường dùng đé nấu
canh, nay biến thành chè, bỏ thêm đá vào, có lẽ uống cũng thích. Nhưng chủ yếu
là đé nhỏ hoài một kỷ niệm, nên chúng tôi đều mua sắc, nấu để uống. Kết quả là
căn "bệnh vẽ" của chúng tôi dẫn đến hậu quả là, những tối uống thuốc,
nửa đêm phải thức giấc chạy gấp vào buồng vệ sinh để... tiểu!
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
