Cậu
tôi bàn với gia đình phá cái ụ mối ấy đi để khỏi phải bị ám ảnh bói những thứ
huyễn hoặc vô bồ, nhưng ngoại tôi và má tôi không chịu. Những ngưòi đàn bà nhà
quê thường nghĩ rằng: những điều gì làm trái vói sự sắp đặt của tự nhiên đều là
những việc làm không nên, sẽ bị trên trước quỏ phạt. Cậu tôi, một thanh niên vừa
tròn ba mươi, làm công tác Đoàn xã, nghe những lòi góp ý ấy không tán thành
chút nào nhưng cũng đành chịu chứ chẳng biết làm sao. Nước da dì trắng đỏ
ra. Tôi và cậu tôi đều cho rằng do cứ ở mãi trong nhà, ngoài vườn, không còn
lang thang ngoài khu nghĩa địa nắng nôi.nên dì khác trước là điều tất nhiên.
Nhưng ngoại tôi và má tôi không chỉ nghĩ có vậy...
Năm
nay mùa đông đã tràn về quê tôi bằng những con lũ trắng đồng. Mối ngày hôm trước
cậu tôi chỏ má tôi đi ăn giỗ phía nội tận xứ Phù Lai xa xôi nưóc vẫn bình
thưòng thì hôm sau về lại quê nhà cây càu trưóc ngõ nhà tôi đã săm sắp nưóc. Mảnh
vưòn phía sau nhà nước ngập lên tói ngực. Và ngôi ụ mối, do gần sát mép sông,
nên đã bị nưỏc cuốn đi mất tích, chẳng còn để lại một chút dấu vết gì. Khi cậu
và má tôi về, ngoại tôi sụt sùi vừa ngoáy trầu vừa kể: "Tao tưỏng con út
nó đi đồi nhà ma rồi. Ai đòi ngoài trời mưa thì cú nhu đổ, nưỏc ngập lút vưòn
mà con út, thì mỏi thấy đấy, tao vói nó đang còn ỏ trong bếp, đùng một Cái nó
xăn quàn lội ra vưốn, lội về phía cái ụ mối, bất kể taọ kêu gào mấy nó cũng cứ
lội đi. Hoảng quá tao ra đưòng la làng xóm. Ngưòi ta ập tối lội ra cứu nó, đúng
vào lúc nó đang mò mò tìm cái gì đó ỏ mé bò sông. Ngưòi ta đưa nó vô nhà, nó cú
khóc đỏn, khóc đau và luôn miệng chửi thần nưốc đâ cuốn đi ngưòi tình của
nó!". Má tôi và cậu tôi sau đó đã la mắng đì út, nhưng lần này dì không
cưòi mà đôi mát trĩu nặng u buồn man mác nhìn xa xăm về phía dòng sông chảy
ngang qua cuối mảnh vưòn nhà.
Ba
ngày sau thì nưỏc rút, cũng đúng vào ngày chủ nhật tôi từ thành phố về thãm
nhà. Buổi sáng, trước khi ra bến xẹ tôi ghé chợ mua xấp vải lụa mõ gà để về may
áo cho bà theo lòi má dặn. Ngang qua hàng hoa tôi chọt thấy mấy bó hoa bươm bướm
đang được chị bán hoa mỏ ra cột xen lẫn vối mấy thú hoa khác. Tôi chọn mua bốn
nhánh xanh, vàng, tím, đỏ. Đúng là hoa bươm bưỏm vỏi mỗi bông hoa chỉ có hai
cánh trông thật giống cánh bưỏm có nét đẹp riêng khá hấp dẫn. Dì Út tôi thích
loại hoa này kể cũng chẳng có gì lạ. Tôi mang vải và hoa về đến nhà. Bà ngoại
tôi vui ra mặt trưỏc xấp vải lụa rất thích hợp đối vỏi ngưòỉ già. Và tôi mang mấy
nhánh hoa bươm bưốm ra vườn. Đúng như dự đoán cùa tôi, dì út đang ngồi trên tảng
đá sát bậc cấp bò sông. Dì đang thả tâm hồn mình theo dòng sông lúc này đang chảy
lững lò chứ không còn chảy cuồn cuộn như mấy ngày trưóc nữa-í Tôi đến ngồi bên
dì. Và đôi mát dì mỏ to trưổc mấy nhánh hoa bươm bưóm tôi trao. Bất ngò dì tâm
sự vói tôi như một ngưòi rất tỉnh: "À, cháu của dì dễ thương quá!
Năm nay
cháu học mưòỉ hai rồi phải không? ừ, ráng lên đi cháu. Ráng lên rồi vào đại học,
rồi ra đòi giàu có dẫn dì đi choi chỗ này, chỗ nọ...Rồi dì mân mế mấy nhánh hoa
bươm bưóm. Và dì đứng dậy bước xuống mấy lần bậc cấp. Tôi bước theo dì- Dì bỗng
ngẩng lên phía lùm tre cao trên đầu để đõi tìm con chim chích choè đang thong
thả thả những tiếng lảnh lót trong ngàn vào buổi trưa mùa đông. Gió và cây hai
bên bò cũng thả những chiếc lá vàng cồn sổt lại vào không gian yên ắng. Và dì
Ưt cũng bứt những cánh hoa bươm bướm thả trôi lững lồ theo dòng nưóc trên sông.
Tôi hết nhìn những cánh hoa trôi lại nhìn dì và bắt gặp trong đôi mắt dì cồ những
ngấn nước long lanh. Hình như dì đang nghĩ ngợi về một điều gì đó hết sức sâu
thẳm không có trong cõi đời!
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
