Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Giai Điệu Mưa

Bửu Khánh Hồ
Giai Điệu Mưa

-           Ô! Mua! Còn gì tuyệt hơn, Kim hén!

Lan Nhung đi chiếc SUZUKI-.100, nhưng lại là cô bé rất thích mộng mơ. Nhỏ hối tôi:

-           Sẵn tiết váng, mày lên đây! Mình đi một vòng vỏi... mưa cho biết thứ giai điệu tuyệt vồi đa thanh đa sắc của "raindiamond" mà tạo hoá đã ban tặng... - Nhỏ véo má tôi, đùa - Muốn ngưòi ta gọi mình là ngưòi đẹp hay là... con mọt sách hả?

Vậy là hai chiếc áo dài trắng tinh khôi, vừa lọt thỏm trong chiếc áo mưa đâ ngồi gọn trên chiếc xe. Lan lái xe vừa thì thầm với tôi:

-           Lạ lắm! Giai điệu mưa chưa bao giò trùng lặp» Kim à! Này nha! Mưa hát vì vèo trong heo may. Mưa du dương "trên tầng tháp cổ". Cũng có khi mưa "chơi" Rock sầm sập vổi giàn đèn màu I sấm sét giòn tan...
Thiệt tình, đi vói một đứa bạn thân như Lan Nhung dù có lao vào bão, lũ tôi vẫn ngấm được vị ngọt ngào. Chợt Lan Nhung ghé quán, gọi phỏ đãi tôi, vuốt mặt liền tay, lập cập bảo:

-           Mưa lớn quá! Hết thấy đưòng chạy. Mình phải vào hâm nóng cái đã...
Tôi cười ngượng ngùng:

-           Lại còn ... ăn cho tao thêm nộ. Sao không quành lại trưòng cho tao lội bộ về có phải tiện không? Chiều rồi...

-           Tao đâu phải chủ mà cho..."vay" Lan Nhung nhéo tôi, cưòi - Ăn xong tao tính...

Khi tiếng xe thắng "cụp" và chị tôi la "ôi., ối", tôi mỏi biết Lan Nhung đã đưa tôi về tận..."hang ổ" trong con hẻm ọp ẹp ngập sũng nưốc. Không có chổ chống chân suýt ngã thì may sao chị tôi chạy ra đõ kịp. Hai đứa lội vào nhà. Chị bảo đi rửa ráy và múc cháo nóng ra mòi thật tự nhiên:

-           Chiều rồi! Đừng chê cháo..."ế" của chị nghen! Mưa vậy, trưòng em có ngập không?

Lan Nhung biết tôi chỉ có hai chị em. Nhưng bây giò nó mỏi biết thêm chị ấy gánh cháo để cho tôi được tối truờng gánh... chữ. Tự dưng, nhỏ và tôi xiết chặt tay nhau và cả tay chị tôi nữa. Và trong mắt mỗi ngưòi vẫn ngân ngấn, đòng đong từng giai điệu rất riêng.

B.K.H

Đọc thêm tại: