Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

MƯA MUỘN (Phần 4)

Ba tôi khoác complê đường bệ bưổc tói, lừ mắt nối cái nhìn lạnh lẽo từ cái thùng móp đến gương mặt hẳn là bẽ bàng vì dính đầy nưỏc bẩn của tôi, ông rít qua kẽ răng khe khẽ:
MƯA MUỘN (Phần 4)

Trời ơi, con làm cái nghề đẹp đê này tù bao giò vậy? Tiền phụ cấp .hàng tháng của ba hổng đù sao?
-           Con muốn... Tôi ấp úng dù không muốn ấp úng i Muốn tự tay con kiếm thêm tiếp má. Phụ cấp của ba quá... khiêm tốn, còn lương giáo viên cùa má...

-           Dẹp đi, bà má gàn dò của con muốn bôi bác ba bâng cách đẩy con ra đường đứng lam lũ, bêu rếu như vây chỏ gì?

-           Má khổng hề biết, bán hàng rong cũng không phải là xấu, thưa ba!
-           Tao biểu đẹp. Về đi, tối nay đến gặp... ba.
Ông dằn.dỗi nắm tay An lôi đi. Nó vùng vằng gõ tay ra:

-           Không, con hổng đi nữa đâu!
Khẽ so vai rồi ổng rào bưỏc. Đưa tay áo lau sạch nưđc bẩn trên mặt tôi, An thấp giọng:
Ba đưa em đi dự tiệc, những bữa tiệc chán ngấy, có cả cô thơ ký cưng của ba cùng đi ý. Để em bán tiếp chị rồi lát nữa chị đèo em về thăm má và ngoại nghen, nhớ kinh khủng.

Trước tôi lúc này, con nhỏ không phải mưòi sáu mà trông cứng cáp như thể đã hai mươi. Con nhỏ mỗi làn đến thãm má và chị thưòng phải đi lén, sộ ba phật ý, giò dám trái ý ông! Lảng tránh khoé nhìn âu yếm của tôi, An nhăn mặt:

-           Chị đi bán vầy lâu chưa, sao lại giấu em?
-           Chỉ mỏi thử thôi, chị bán tiếp cô Thu! - Ánh mắt trong veo của nó khiến tôi không thể nói dối và, hai  chị em cùng cười.

Chiếc Toyota vút đi. Cửa rạp chiếu bóng mỏ rộng, đám đống chen nhau túa ra. Có lẽ gần hai giò theo đôi "Ngôi nhà oan khốc" éo le gay cán, kinh dị sao đó trên màn ảnh, ai cũng cảm thấy khát muốn cháy cả cổ nên các thứ quà đông lạnh của tôi đâm ra đắt khách. Hơn nữa, phải kể đến An, vổi bộ cánh rất diện lại mòi chào đon đả, dẻo giọng hơn cả chị nó khiến cái thùng móp phút chốc cạn queo.

Do ảnh hưởng cơn bão, mưa kéo dài mấy ngày liền, nhưng muộn thế nào cũng sẽ tạnh. Do ảnh hưởng vụ ly hôn, chị em tôi rất thương yêu nhau cũng đành phải sống xa nhau, có không, ngày nào đó sum vầy? Bất chợt trỏng lên, tôi thấy trời vẫn còn mưa, dù rất nhẹ hạt, và gàn kề bên tôi là nụ cưòi hồn nhiên, ấm áp của An.

Đọc thêm tại: