Phan
Thị Vàng Anh
Đó
là giấc mơ của một cái lá bưởi; một cái lá dầy,, mướt xanh ỏ giũa chừng lại có
thát eo kiểu cách. Ngày hôm qua trẻ con đi bẻ gai để ăn ốc, có đứa đưa ngón tay
bé tí vuốt lên mặt lá, khen: "Cái lá này xinh!". Chuyện tụ dưng đi
khen một cái lá "xinh" là đâu phải chuyện thường, nguòi ta vẫn chỉ
khen mỗi hoa, mà cũng phải, bọn hoa mỏi lỏn, hoặc là khen mấy cái quả con, bé
tí teo mà cũng ra dáng, cũng cuống, cũng vỏ xanh, từ trong đám lá nhô ra, uy
quyền,
Thế
mà đứa bé ấy lại khen, lại còn rủ mấy đứa kia nhìn mà xác nhận. Một đứa dí mũi
vào, bảo: "Chẳng thơm gì cả!", cả đám cưòi ồ: "Lá chứ có phải
hoa đâu!", rồi chúng nó hỏi nhau: "Chừng nào có hoa?", nghe chừng
có vẻ rất nôn nóng.
Chuyện
bắt đầu từ đấy. Cái ỉá hỏi xung quanh: "Hoa thơm lắm à? Mấy chiếc ỉá khác
lắc đàu: "Không rõ!"; Chúng có vẻ thiếu kinh nghiệm,
nhũng
bác ỉá già đả từng sổng vổi hoa đột trưỏc đều đả qua đòi, đành rằng lúc còn sống
cũng kể ít nhiều về quả, về hoa cho đám lá con, cháu nghe. Nhưng bọn trẻ lại lắm
chuyện, cho rằng phải thấy môi tin, thế nên tất cả đều phe phẩy trong gió:
"Không rõ, không rỏ".
Chúng
cứ lao xao như thế mãi, đến nỗi nhũng cành cây đang đứng như chết ngất đi vì
đau đo bị trẻ icon bẻ gai hôm qua, cũng phải gượng trả lòi: "Đừng rnói nữa,
hoa rất thom, cánh tráng, nhuỵ cố phấn vàng. Đẹp thì không nhưng thom nên nhiều
bạn". Bọn lá lao xạo tổn: "Bạn nào, bạn nào?". Cây mệt mỏi:
"Ong, ruồi và bướm!". Sau bữa ấy tất cả bọn lá đều chò mùa hoa. Ngắn
gọn, chúng cho rằng, hoa ắt phải kiêu cảng, lẳng lo... thế nhưng tất cả đều chò
đòi
Một
sáng kia, có tin về nhắn bọn lá đầu cành đứng gọn gọn vào, nhắn mấy cậu rễ bơm
nưồc cho đù vào, một hai bữa nữa hoa về, nghe nói làn này khá đông, để bù cho
năm trước...
Ngay
tù lúc nhận tín, cái lá "xinh" đã bảo: "Kệ, chúng mày không việc
gì phâi thế, hoa chứ có phải là bà tướng đâu!". Những cái lá kia cưòi ngượng
ngập: 'Thôi, chúng tôi không dám cãi đâu. Nhô quả ít đi lại phải chịu trách nhiệm!".
Cái lá "xinh" bảo: "Chúng mày hèn lám!" rồi quay mặt đi hưỏng
khác, có mấy cái lá khác đến rù đì ăn điếm tâm nắng mặt tròi nỏ cũng từ chỏi, lại còn nhếch mép
hòi: "Chứng mày ân cho mập để nuôi hoa phải không?”.
Vườn
hôm nay nhiều gió. nắng lại nhẽ nhẹ lúc hửng lèn. lúc tă t đì mo màne. Cái lả
xinh thiu thiu nằm. nỏ mơ lại đứa bé dí tav chỉ, khen: "Cái lá này
xĩnh". Một đứa khác kêu lẽn: "Nố là hoa đấy!". Cái lã xinh nhìn
lại. thấy mình đả cố thèm một lô cánh trắng, một tủm nhuy vàng rung rinh, trông
vô cùng đẹp mắt. Chợt cổ hai con bướm vàng bav chập chòn đến, hòi: "Mdi tổì
hả? Rành không? Chiều tụi nàv ghé thăm?”. Lại có một con ong, đáng cục mịch,
lưns đeo cái sùi. vò một cái. đứng trưỏc mặt, hỏi nhanh nhảu: ”0 đây cổ bán phấn
hoa khônổ?". Lại cổ tiếne vỗ tay rào rào... Cái lá giật mình tinh gìẩc
Nhìn lại mà phát khóc, thấy mình vẫn xanh lè. Ồ một eỏc càv, đám lá đang hoan
hô đón chào lũ nụ. Nhìn sang cành bên, thấy con ong đane hỏi gỉá phấn hoa. ngầi
một cái nụ con trả lòi non nỏt: "Dạ. con chưa biết!M. ỡ cành đưỏỉ. hai con
bướm màu tím. đang cười đùa ngất ngổn với mấy cái nụ còn trắng xanh, cái lá xinh
nghĩ bụne: Rõ là đồ hư hỏng!". Chợt một con bướm xám. xấu xí. mắĩ lồi. đậu
lẽn vai nó. bĩu môi: "Nứt mát đã bày đặt!". Cái lá "xinh" hất
hàm hỏi: "Ai?", con bướm nhưổn mắt lồi về phía đám nụ, rồi nó tuôn một
câu: "Ỏ đòi lắm cái bất cổng!Cái lá xinh thấy con bướm này có vẻ hiểu biết
và tử te, có điều trông nó khá mệt nhọc, cái bụng hoi lặc lè, thỉnh thoảng lại
co rút vài cái.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/11/chuyen-cua-la-va-hoa-phan-2.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/11/chuyen-cua-la-va-hoa-phan-1.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/
