Sự
hãng hái của tôi chi đến được làm khuy đơítì nút Tồi dừng lại. Còn chị Hà ngày
càng may đẹp hơn, nhanh hơn và một hôm chị còn tuyên bố.
- May hàng già công chán lắm. Ráp hết
cái này đến cái kia, trăm cái giống nhau như một, tưởng như may cho rôbốt mặc.
Chị
lấy áo cũ của hai chị em (khồng thể gọi áo cũ của tôi được), cắt cắt, pha màu,
may may... Ba nhìn những mảnh vải màu mè mỉm cười "Chị em mày qua tuổi
chơi búp bê rồi mà". Má khen "Hà khéo tay quá".
Những
xấp vải rẻ tiền được mua về cùng vỏi quyển tự học cát may, sản phẩm đầu tiên ỉà
cái áo cổ lá sen dành cho tôi. Đây là cái áo đầu tiên tôi được đo theo ni ngưòi
và vải mổi đàng hoàng, tôi hồi hộp đợi. May được thân áo và một cái tay, chị Hà
phải ngừng để ôn tập kiểm tra môn toán. Rồi chị bị cảm hai ngày. Rồi má may
hàng gia công gấp nên máy không rảnh. Tôi chò đúng một tháng mỏi nghe chị Hà reo lên "Xong rồi, Thuỷ
ơi".
Cổ
áo vừa giống lá sung, vừa giống lá sả và cũng H có thể là cái sừng thì phải,
tôi không thể nào bẻ đước hai lá cổ nằm êm hai bên vai. Còn tay áo thì có thể
phất một cái mà hô "Quân sĩ đâu" như kiểu vua chúa trên sân khấu. Thảo
nào tôi nghe chị trả lòi má "May rộng rộng để có gì còn sửa được chổ lõ chật
thì...". Tôi trong cái áo đứng trưỏc gương như hình nộm. Chị Hà còn cưòi
"Đây mới là may nháp thôi mà". Tôi lườm lườm: "Sao không nháp
cho ai mà nhè em nháp?".
Mùa
hè, má cho chị đi học may ỏ một tiệm có tiếng. Bạn bè tôi đứa nào cũng được đi
học cái gì đó, hoặc Anh vãn, vi tính, hoặc học nhạc, học hoạ... Tôi xin má học
làm bánh, má lắc đầu. Tôi rớm nưổc mắt "Sao chị Hà học may thì được?".
Má không nói gì.
Biết
tị nạnh là xấu nhưng như vậy làm sao tôi không tị nạnh?
Rồi
tôi cũng được mặc áo mỏi khi vào lỏp mười- áo dài I chị Hà may. Học có thầy
đàng hoàng nên lần này không nháp nhiếc gì cả, mặc thử cái áo, tôi thấy tôi
trong gương lạ hẳn. Muốn ôm chị Hà một cái nhưng tháy kỳ kỳ nên thôi. Đôi mắt
thoáng quầng thâm của chị trong gương nhìn tôi cưòi cưòi "Thúc đêm may áo
dài cho bạn bè, kiếm tiên sơn ỉạí cái xe đạp hai đứa mình đi chung".
Khi
chị Hà chở tôi, khi tôi chỏ chị Hà, khi cả hai túm áo dài lại đạp đôi. Bạn bè
lóp chị Hà cũng như lớp tôi xì xào "ít thấy hai chị em sàn tuổi nhau mà
thân nhau nhu vậy". Nghe nói, tôi thấy thích thích. Thật là thú vị khi vừa
là chị em vừa là bạn bè. Những gây gổ tị nạnh biến mất như chưa hề có. Để cho mọi
ngưòi thấy chị em tôi thương nhau như thế nào, giò ra chơi tôi hay qua lỏp chị
Hà, khi đua chị trái ổi, khi là miếng chuối chiên... Lỏp trưởng của chị la lón
khi nhìn thấy tôi từ xa "Chị Hà ơi, có ai cần gặp Chị". Cả lớp vỗ tay
cười. Tôi làm mặt lạnh như tiền, bĩu môi không nói năng. Nghe đâu có đến ba bổn
tên con trai đòi làm em chị Hà, kiếm cố mượn bài vỏ đến nhà hỏi thăm này nọ.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
