Tôi
phồng ngực khoe rồi bỏ về, để lại sau lưng đôi mắt ngưõng mộ đầy thèm thuồng.
Chiều
sau khi đi nhặt vỏ ốc, tôi thấy một mảnh xà cừ ẩn dưới lớp lá mục bị sóng dạt,
tôi bỗng nhó đến ngưòi bạn của mình bên rào hôm trưốc được mình cho con ốc xấu
xí. Tôi nhặt lên bỏ vào túi. "Tí nữa cho nó", thầm nghĩ như vậy và
tôi thấy thoả lòng.
Cầm
đến bên rào tôi dứ miếng xà cừ óng ánh làm đôi mắt đen láy của cô bé nheo đi vì
chói nắng, y như hôm trưốc cô bé thèm thuồng:
- Cho tỏ à?
Tôi
ra điều kiện:
- Mày có gì cho tao?
- Cho cậu á?
- ừ có gì đổi, tao sẽ cho mày mảnh xà cừ
này.
Con
bé bối rối:
Tôi
chỉ có mỗi con miu với con búp bê thôi.
- Con miu là con mèo ấy à?
- ừ nó khôn lắm, nó biết vuốt râu đấy!
- Tao chả thèm con mèo của mày, còn búp
bê tao không chơi, thôi tao về đây.
Tôi
định về thì cô bé gọi giật lại:
- À ba tổ có cục nam châm hút được
đinh.
Được
cho tao đi, tao cho mày hết chỗ ốc này!
Cô
bé chạy vụt vào nhà, vạt váy tung cánh bướm hỏn hở. Nhưng tôi vừa cầm cục nam
châm cô bé đưa đã thấy sau lưng mình một ngưòi đàn ông lạ:
Này!
Sao lại lấy cục nam châm của ba, Thủy?
Tôi
rụng rời vì bị bắt quả tang, vội ném cục nam châm xuống đất, chạy vụt đi. Đằng
sau Thủy khóc oà...
Sau
làn khủng khiếp ấy tôi chẳng dám trỏ lại hàng rào có thú hoa tươi hồng đó. Và
tôi cũng không ra biển một mình nhặt ốc, tôi bắt đàu sổ biển... Thòi gian trôi
đi, tồi cũng quên dàn kỷ niệm trẻ con ắy.
Tôi
ngồi trưóc thềm nhìn mấy con sẻ nâu nhặt những hạt gạo, chúng vừa ăn vừa cãi
nhau chí chóe vui vẻ, hồn nhiên thật. Chúng chẳng biết rằng những tia nắng xuân
đang sậm vàng óng chói, cái rực đỏ của mùa hạ đang tràn về. Tôi bần thần vì chỉ
vài ngày nữa tôi lại phải trỏ về vỏi ký túc xá, bên những vạt cỏ dập nát cách
đây gần năm trăm cây số. Tết đã qua, những cuộc vui đã tàn, lại một thòi gian
dài tít tắp chò đón mùa gió năm sau. Buồn không thể tả khi nhìn nắng cũng cô
đơn như mình. Thành phố quê hương đang sắp ỏ sau tiếng còi tàu, phố quê có gì để
ta nhó khi mà đi xa?
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
