Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

MƯA MUỘN (Phần 3)

Cơ khổ chưa! Cô Năm than vãn I Phải chi má mầy chịu nghe tao, đừng quá kiêu ngạo với sĩ diện hão, ghen tuông tầm phào, nhịn ba mày một tẹo thì đâu có đến tan đàn rã nghé!
MƯA MUỘN (Phần 3)

Vân vân và vân vân. Nghe muốn ù tai, mò cả mắt. Nhưng rồi mường tượng đến sự hài lòng của cô Thu, vẻ mặt ngạc nhiên, ràn rụa cảm xúc yêu thường của niá khi tối nay về đến nhà tôi sẽ đặt vào tay bà nhũng đồng bạc đàu tiên tồi kiếm được liền nghe ám lòng. Dẫu vậy, còn lám địa chỉ "thân thương"; nhưng tôi không đủ can đảm gặp những ánh mắt thương cảm giả vò hon là thật, và nghe những lòi lẽ ngọt đăng đầu nhưng đẩng nghét ở đằng đuôi nữa. Quay về "Không, lúc đi hăng hái lắm mà, phụ lồng tin cùa cô Thu sao?"- Con Đào ngang bưóng trong tồi lên tiếng. "Ôi, xấu hổ lắm, ngượng lắm, có ai ép đâu mà mày phâi..."- Con Đào cả thẹn trong tôi mè nheo. Phân vân, rồi tôi quyết định dừng xe trước một rạp chiếu bóng giò tan xuất chiều.

Thủ phận "lính mỏi" không dám tranh khách vỏi các "lính cũ", không dám choán vị trí của họ, tôi dựng xe ỏ chỗ trống xế cửa rạp, vẫn bị chị thuốc lá kèm vé số ngồi gần đó cụ nự:
Này, xê ra cho ngưồi ta thỏ với chó, ám trước mũi vậy màn ăn gì được?

Tôi đành cho xe lùi lại đé chị ấy... thỏ. Điệu dáng lóng ngóng của tôi có lẽ trông rất ngộ, bác bò bía ế khách đứng tựa xe tò mò hỏi:

-           Cháu bán cà rem hả?
-           Dạ không, kem chuối, yaourt, sinh tố bọc - Tồi buột miệng nghe dẻo quẹo - Bác mua mỏ hàng giúp cháu đi! - Vừa nói tôi vừa lẹ tay mỏ nắp thùng móp, cầm một que kem chuối đưa lên. Ồng
già nỏ nụ cưòi phúc hậu, lắc đầu:

Trời này bán đồ lạnh có nưỏc đem về kho, bác nói thiệt, cháu đừng buồn, đổi món khác đi, đài báo mưa còn dài tới... tết.

Một cô cậu che chúng một chiếc áo mưa từ ngã tư đi trò tỏi ghé mua hai cây kem chuối. Tồi mỉm cưòi, tặng bác bò bía cái lưòm đầy ý nghĩa, đoạn giật náy vì một làn nưỏc lạnh giá buốt bất thần hắt tạt vào mặt mình. "Sự cố" xảy ra do một chiếc Toyota đòi mối lách tránh một chiếc xe lam đi ngược chiều làm bắn tung vũng nưỏc đọng bên lê ngay chỗ tồi đứng. Cùng lúc có tiếng kêu:

Chị Đào, chị Đào kìa ba, dừng lại, dừng lại đi.

Xe dừng. Cửa mỏ. Nhỏ An trong bộ áo liền váy màu thiên thanh tất bật đến bên tôi, xoe tròn mát:
Chị đứng làm gì ỏ đây?

Bán kem chuối... Con nghẹn quỷ tha ma bắt vụt dâng lên cổ lám tôi tắc tị.

Đọc thêm tại: