Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

CHỊ HAI (Phần 2)

Chị Hà ôm sách vở đứng lên, nước mắt rơm rớm.
Tối ngủ, chị Hà quay mặt ra ngoài, tôi quay vào tuòng. Chột cửa sd quên gài chốt bị gió thổi bật ra kêu cót két, hai đứa quay lại ôm nhau chặt cứng.

CHỊ HAI (Phần 2)
Chị Hà lên cấp ba, trứòng xa nhà hai cây số. Ba má mua cho chị một chiếc xe đạp. Tồi cưòi I lần này thì chị cũng phải sử dụng đồ cũ của ngưòi khác- xe đạp cũ mua lại cửa người hàng xóm. Ba má chỉ đủ tiền trả trưóc một nửa, nửa còn lại chị Hà phải phụ má may hàng gia công để trả dần.

Vậy là tồi tối chỉ còn mình tôi trước tivi chiếu lại trận chung kết đã phát hôm chù nhật tuần trước
-           Vậy hả? Mấy giờ? - Chị vẫn tiếp tục nhảy cò cò bưóc nhảy nhộn nhịp hơn. Chị là cổ động viên cuồng nhiệt nhất của... tất cả các đội. Chị nói thể thao là vô tư, cứ đội nào đá hay là vổ tay.
Tôi không vậy, mỗi khi hai đội xuất hiện, ngay lập túc tôi chọn hoặc đội áo xanh, hoặc đội áo đỏ và càu mong đội mình chọn thắng trận, đừng hòng tôi vỗ tay cho đội kia. Vì điều này mà mỗi khi tivi có đá banh, tôi hay hục hặc vỏi chị Hà,

Đá banh mà biết trước thì không húng thú mấy nhưng sao hôm nay tôi vẫn ngồi chăm chú. Vai chị Hà sát vào vai tôi như thưồng lệ và khi chị vỗ tay, vai tôi cũng bị lắc theo. Trước kia, tôi hay nổi cáu nhưng hôm nay thì không. Và khi trái banh bay tung lưỏi đội tôi ủng hộ, chị Hà nhảy lên "Đẹp quá!", tôi ngần ngừ một giây rồi cũng reo to "Tuyệt vời!".

Mai là chủ nhật. Tôi trải chiếu, lấy hai cái gối, định bụng tối nay hai chị em coi cho đến hết chưong trình mới thôi. Nhưng sau hiệp đấu, chị Hà đứng lên:

-           Chị may đây.
-           Chị đủ tiền trả ngưồi ta rồi mà?
Phụ má cho vui. Ngồi may một mình buồn ngủ lắm. Chị làm rồi nên chị biết.
-           Sao 'con không coi tivi vái em? - Tôi nghe má hỗi nhỏ.
-           Dạ... tự nhiên con hết thích tivi rồ.i. Má để con may cho.
-           Hôm rìay hết hàng rồi. Đây là cái cuối cùng.
-           Vậy để con đơm nút. Chỉ màu xanh phải không
Tôi nhìn lưng chị thật thẳng cạnh lưng má lom khom đuồi tóc chị đen nhánh cạnh búi tóc má lổm đốm tráng. Rồi tôi cuốn chiếu, tắt phụt tivi.

-           Chị Hà bày em đơm nút với.
Má cưòi. Chị Hà cưòi. Ba ngừng tay gõ, nhìn tôi qua cặp kính trắng - "Chê tivi trắng đen thật à?.
Tôi lắc đầu:
-           Không phải, ba ơi!

Đơm được vài nút, tôi hiểu sao ngày đàu tập làm chị Hà hay kêu xuýt xoa.

Đọc thêm tại: