Đoàn
Thương Hải
Giám
đốc Bưu điện bắt đầu ngày làm việc bằng phút trao đổi vói trộ lý của mình, xong
ông mỏ chiếc cặp mà bên ngoài có dán một cái nhãn kẻ ba chữ lốn; Công văn đến.
Lẫn lộn trong mố giấy tò là một phong thư có dán tem và áp dấu bưu điện. Nét
chũ nắn nót, chân phương, mềm mại con gái trên bì thư khiến ông lưu ý. ông dùng
kéo cắt một bên bì thư, rút ra một tồ giấy vỏ học trò hai trang và bắt đầu đọc:
"...
Cháu kính trình bày với bác một nguyện vọng: Kinh xin bác đặc cách cho cháu được
nhận thư bảo đảm, ấn phẩm... ngay tại nhà cháu ỏ số... đường... Lý do: Cháu
không đủ điều kiện để đến bưu điện như tất cả mọi người...". Đây là lần đầu
tiên, ông nhận được thư của một em bé. Ồng thầm nghĩ "con bé nhà ai mà
khôn ngoan đáo để". Nhưng ông không khỏi băn khoăn vì dòng chữ: "Cháu
không đủ điều kiện để đến bưu điện như tất cả mọi ngưồi". Không đủ điều kiện
là thế nào? Không có xe đạp? ông giám đốc dường như quên mọi công việc, ông
đang để tâm trí vào bức thư của cô-bé-xa-lạ và cái nguyện vọng nhỏ bé của cô.
Tự nhiên, ồng thấy cần phải viết thư hồi âm cho cô bé. Và đây cũng là lần đầu
tiên trong đồi, ông viết thư cho một thiếu niên. Thư ông viết lòi lẽ nghiêm
trang mà thân mật:
"...
Bác đã nhận được thư của cháu. Bác và các cô chú rất vui lòng ghi nhận nguyện vọng
của cháu. Bác ' sẽ bàn bạc cụ thể vói các cô chú vấn đề cháu nêu ra trong
thư".
Tuy
nhiên, đọc thư cháu, bác cũng có đôi điều thắc mắc vì lý do cháu đưa ra không
rõ ràng. Nếu cháu không có xe đạp thì thật là bất tiện vì làm sao cháu có thể
đi học mỗi ngày. Ngoài ra, chiếc xe đạp còn giúp cháu đi lại vui chơi cùng bạn
bè. Hoặc giả cháu không biết đi xe đạp?
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
