Còn
sợi dây của chàng diễn viên xiếc bé tí này là một sợi dây thép bắt ngang hai
cây dương lón ỏ sân trường chúng tôi. Nhưng buổi biểu diễn đi trên dây thép qua
sân trưòng đã không thể nào làm tôi quên đưọc. Thân hình thằng bé cứ đong đưá
trên dây, mọi ngưòi thì nín thỏ lo ngại, còn diễn viên thì vẫn bình tĩnh hoàn
thành nhiệm vụ của mình.
Giò
đây những đoàn xiếc trong nhà bạt có mái che đã khiến cho những đoàn xiếc nghèo
không còn chỗ đúng nữa. Luật đào thải đã khiến cho cậu bé đi trên dây thép ngày
xưa phiêu bạt noi đâu hay đã trỏ thành ngôi sao lỏn trên vòm tròi xiếc? Nhiều
lúc tôi vẫn tự hỏi thế. Và một buổi chiều, tình cò chúng tôi gặp nhau trong một
quán sách.
Rất
vô tình tôi đã gọi như reo:
- Cậu bé đi trên dây!
Không
biết, sau này có dịp gặp lại thầy Hào lại những trang giấy năm xưa mà thầy đá
bát mỏ người chúng tôi tự viết vào đấy, tôi, cô bé lạ đòi dẳ chọn cái nghề
không giống ai: "diễn viên xiếc", có bật cười vì ý nghĩ ngây thơ cùa
mình không?
Chiếc
bằng tốt nghiệp phổ thông không đủ đế đưa tôi trỏ thành diễn viên xiếc, nhưng ấn
tưọng vè cậu bé ngày nào đi ngả nghiêng trên dây thép và cuộc H gặp tình cồ
trong quán sách đã tạo cho tồi một chỗ đứng trong đoàn xiếc. Đoàn xiếc Mùa Đông
là đoàn xiếc lốn vối đội ngũ diễn viên đông đảo. Đoàn đã chinh phục được cảm
tình của khán giả khắp noi, và cũng đã dăm lần đi diễn ở nước ngoài.
Hải,
ngưòi bạn trai ấy đã giỏi thiệu tôi vối trưỏng đoàn. Vào đoàn, tôi mỏi đuọc biết
muốn xây dựng một tiết mục dù nhỏ như tung hứng, đu dây, uốn dẻo, đội đèn cũng
phải có cả chuỗi ngày dài luyện tập. Còn tôi, tôi lại chỉ có vón liếng duy nhất
là lòng say mê xiếc.
Tôi
ngây ngất vối công việc, dù viêc của tổi chỉ là lo luyện tập cho bảy con chó nhỏ,
bảy con chó thông minh, xinh xắn, bảy con chó đã chinh phục hầu hết các khán giả
nhỏ tuổi.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
