Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Chị tấm (Phần 3)

Người đầu tiên gọi tôi bằng cái tên đó là chị. Chị xinh thật xinh. Duyên thật duyên. Tôi không nhố tên thật cửa chị là gì. Tôi gọi chị là chị Tấm, chị là đào chính của cả đoàn. Ái eũng yêu mến chị. Chiều chiều chị thường dắt tôi ra chợ chơi. Những bà lão nhai trầu bỏm bẻm thường trìu mến gọi chị lại, cầm tay chị, dúi cam cho chị, trách chị, rằng "dạo này biếng ăn hay sao mà gầy thế?. Những lúc đó, tôi thấy thật tự hào được đi bên chị.
Chị tấm (Phần 3)

Có lần chị bẹo bẹo cái má mũm mĩm của tôi:
-           Lớn lên cu thích làm gì nào?
-           Cu thích hát chèo!
Chị cười khanh khách:
Thế cu hát thử chị nghe nào!

Chẳng đội phải mòi lần thứ hai, tôi phảy phóc lên ghế, phùng mang trộn mắt hét:
-           Bỏ ba qu... ân... ân.
Bọn trẻ con nhất tề phụ hoạ:
-           Dạ... dạ... ạ... ạ...!
-           Mau theo ta... lên đưòng ra trận!... Chùng chùng chùng... choeng choeng choeng..

Chị cau mặt:

-           Không phải thế đâu! Em nghe nhé, hát theo chị đây này!
Và chị hát, như thầm thì cho riêng tôi, giọng chị thật truyền cảm:
-                           Áo này kích rộng ba gang
          Trong tay em nhó bề ngang áo chòng
             Niềm thương nỗi nhớ khôn cùng
          Áo phơi giữa nắng mà lòng em khổ a di, à ơi..

Một cô dỉễn viên khác ngồi cạnh bảo:
-           Cứ dạy cháu nó những câu ướt át như vậy, lớn lên thằng bé nó yêu suốt ngày thì chết!

Chị cười:
-           Chỉ sợ nó ghét mọi người thôi, chú yêu thì tốt quá, phải không cu?
Tồi chẳng hiểu gì cà, chỉ biết tròn mắt nhìn chị.

Mẹ tôi ít nói, bố thì suốt ngày cắm cúi viết, ồ nhà buồn nên tôi thường chạy sang rạp choi vối chị. Nhất là buổi trưa, chị ngồi khâu khâu vá vá cái gì đó bên cánh gà. Tôi nấp sau mấy quả núi giả bồi các-tông, rút trong túi ra một mảnh gương con. Tôi lựa cho ánh nấng chiếu vào mảnh gương, rồi soi vào mắt chị. Lấp loá lấp loá, chị không khâu được. Chị khẽ gắt:
-           Cu, đừng nghịch nữa, lại đây nào!


Tôi ngoan ngoãn chạy đến bên chị. Tôi gối đầu lên đùi chị. Chị lùa mưòi ngón tay mềm mại vào mái tóc khét nắng của tôi, tìm xem "trong cái tổ quạ của thằng cu có con chấy kềnh nào không". Tôi ngủ thiếp đi như thế. Khi tỉnh dậy thì ngoài sân khấu các chị đang tập buổi tập chiều.

Đọc thêm tại: