Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Và thầy Và trò Và mùa hè (Phần 1)

Phan xi păng
Học trò chào như vậy. Chào mà hất đầu kênh kênh ngổ ngáo. Ngổ nhưng dễ thương. Cái chào ra mắt vỏi hàm ý: học trò này không dễ "cai trị" đâu, đừng tưởng "bở"., thầy ạ!
Và thầy Và trò Và mùa hè (Phần 1)

Thầy ngỡ ngàng một chút, rồi gật đàu đáp lễ vỏ,i một vẻ nghiêm trang đạo mạo rất chi là... anh thày. Anh thày chứ không phải ông thày. Nghĩa là nửa thầy nửa anh. Huỵch toẹt ra là sinh viên sư phạm.
Làn đầu nhận dạy kèm, anh thày lo lo. Lo nhiều nỗi: dạy cái kiểu "ánh xạ một - một" này làm sao cho "ăn" được đồng tiền thân chủ, làm sao giũ uy đúng như lòi thằng bạn thổ công đã ưu ái giối thiệu; học trò là phái nữ, mà noi đây là đất khách quê người, vân vân và vân vân. Đụng học trò một phát hai cục, lại to hơn. Ngang. Bưổng. Lì. Chắc chắn là khó dạy.

Mà cũng chả sao - anh thầy tự nhủ - ta đây cũng từng "vang bóng một thòi" học sinh ngang đầu cứng cổ "xếp đạo đức dưối bàn chân ngạo mạn". Lấy độc trị độc. Cương nhu xử trí linh hoạt tuỳ trường hộp cụ thể. Lo chi. A hà!

Buổi "khai giảng" chính thức vào ngày hôm sau, thầy gặp ngay sự chổng đối của trò. Chống ngấm ngầm. Chống chùng bốn lãm phẩy năm phần trăm. Chống theo kiểu con gái mười bảy.

Mưòi bảy bẻ gãy... tùm lum. Cô bé mối lớn nào chẳng vậy. Chả có gì để các cô chịu tất. Cứ luôn luôn làm ra vẻ ta đây. Ngang ngạnh. Bất cần. Thầy cú tinh bơ. Tỉnh bo công bố một số điểm gọi là "nội quy giản yếu" về học vài dạy. Tỉnh bơ ra bài trắc nghiệm xem thử năng lực yậ kiến thức của học trò mối được bao lăm. Khá. Nhanh hoạt vá thông minh lám lắm. Nghe ở lớp, cô bé rất "xuya" toản và giỏi đều các môn khác năm ngoái sém tí nữa đạt học sinh xuất sắc toàn diện, cũng phải. Gia đình này quả biết lo xa cho con cái một cách chu đáo.

Thầy 'ra về. Học trò khinh khỉnh hỏi lồi phê. Khen à? Không được. Vói cái loại có tí chút chất xám mà kiêu căng một cây xanh ròn này, phải cho gặm bánh mì không xa xíu ngay trận phủ đầu:
Tàm tạm. Nhưng muốn giỏi, cần phải gắng nhiều.

Những buổi tiếp theo, thầy và trò vẫn lầm lầm lì lì. Thầy dạy nghiêm nghị, mô phạm y chang một ông giáo làng thâm niên. Trò học, cố tình trình diện một bộ mặt đưa đám quá ư "Những người khốn khổ". Tuy nhiên số phần trăm chống đổi giảm dần đều. Học trò chạy đằng tròi rồi cũng phải thua thầy. Thua là cái chắc.


Nhưng thầy nhầm. Học trò này đâu dễ ngã ngựa. Sau mấy buổi "im lặng là vàng", trò "chuyển hệ" sang học đi liền với vấn. Quậy. Xoay. Hàng loạt câu hỏi lắt léo, hóc búa. Biến hình thế nọ. Đòi hình thế kia. Hàm số ấy. Hệ thức này. Tại sao? Có cách nào khác? Phương pháp gì tối ưu? Ghứng minh xuôi. Chứng minh ngưọc. Trực tiếp. Gián tiếp. Giải thích. Biện luận. Kết quả: đến đây thầy mối thắng. Thắng, nhưng phải tốn hàng tạ mồ hôi và hàng tấn noron thần kinh. Tốn thì tốn, dù sao cũng thắng. Chiến đấu không gian khổ thì chiến thắng cóc vinh quang. Phào!

Đọc thêm tại: