Sự
thua của học trò biểu hiện qua bốn giai đoạn. Đầu tiên là.. . hỏi vớ vẩn:
- Có thể khảo sát và vẽ đồ thị cùa... mộng
mo không, thưa thầy?
- Đang học toán, chứ không phải học tâm
lý.
- Học đi đôi với hành chổ!
- Tồi chuyên khoa toán, chú đâu phải
khoa tâm lý.
- Sao bữa hôm thấy thầy đọc sách tâm lý
đó?
- A nhưng đó là tâm lý học sư phạm.
- Sao thấy thày hổng tâm lý gì cả dậy?
- Thế nào?
- Hơi khó. Hơi nghiêm ạ!
- Không phải "hơi" mà là
"rất". Tâm lý học sư phạm dạy cần phải vậy.
- Xì... ì... ì.,^ì...
Học
trò kéo dài chữ "xì" rồi cong cón môi lên, chun chun lỗ mũi, nhương
nhương cặp mắt, nom buồn cưòi đáo để. Thầy đánh rơi cái vỏ đạo mạo. Hì. Thầy và
trồ cùng cười.
Giai
đoạn hai mỏ đầu bằng cơn mưa. Hộc trò không chịu học, cắn bút nhìn trồi. Thầy
thoáng thấy trong mát học trò một nỗi gì đó, một nỗi gì "Buồn ơi xa váng
mênh mông là buồn". Buồn không duyên cố của con gái dậy thì chăng? Thầy giục
học trò. Trò lắc đầu:
- Hổng học đâu!
- Sao.
- Mua. Buồn quá! ì
- Mưa có bổn phận của mưa. Học trò lo bổn
phận họp trò đi!
- Mà học để làm gì?
- Để giỏi. Để sang năm thi đậu.
- Giỏi để làm gì? Thi đậu để làm gì?
- Để... o... 0... Thồi. đừng có làm biếng.
Học đi!
Thầy
bi. phải đeo mặt nạ mô phạm "ông ẹ" vào. Trò oà khóc. Khóc ngon lành.
Anh thày đâm cuống, bèn hạ giọng, xuống một quảng tám dỗ dành. Học trò vẫn
không chịu nín, càng khóc mạnh hơn. Hu hu hu. Nưốc mắt nước mũi chảy như mưa.
Mưa
bổng tạnh. Trò cũng hết khóc:
- Hôm nay hổng muốn học đâu!
Vậy
muốn gì?
- Muốn thầy kể chuyện à.
Giọng
trò sao nũng nịu thế! Anh thày vẫn phớt Ăng-lẽ:
Tôi
chẳng có chuyện gì cả.
- Xạo! Ai mà hổng có chuyện!
Chỉ
chuyện... tích phân, vi phân các thú thôi!
ứ
thèm! Chuyện khác í!
