Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Và thầy Và trò Và mùa hè (Phần 4)

Hôm sau, dù còn bệnh, thầy vẫn gắng đi dạy. Chính xác hon là thích đi dạy. Giai đoạn chổt bát đàu từ đấy.
Và thầy Và trò Và mùa hè (Phần 4)

-           Nghỉ một bữa đi, thầy.
-           Lại không muốn hộc hả? Tròi hôm nay đâu cố mưa.
-           Nhưng thầy còn đau mò lị.
-           Học trò châm vào, ngoan vào, thầy sẽ hết đau ngay.
-           Hổng tin!
-           Thế thì tôi về vậy - Thầy vò đứng lên.
-           Về sao được! Học trò đề nghị việc này, chả biết thầy có chịu hôn?
-           Giải một bài toán khó?
-           Dạ. Nhưng hổng khó gì ráo trọi.
-           Sẵn sàng. Đâu?
Học trò cầm phấn ghi lên bảng:
"H.T.M2.T.Đ.C.F 1?".
-           Cái gì thế này?
-           Thầy nghĩ sao?
-           Coi nào... "Phượng trình" này chắc "vô nghiệm".
-           Vô sao được mà vô!
-           À, vậy thì: "Học - Thiệt - Miệt - Mài - Thi - Đậu- Chắc - Phau".
-           "Chắc – Phải" là gì? Hổng có đúng. Zero!
-           "Học trò - Ma Mãnh – Thầy - Đau - Cũng- Phải".
-           Thầy dóc không hà! Trật lất!
-           Chịu. Chịu. Trò giải đi thôi.

-           Học trò "điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa" như thế này: "Học - Trò - Muốn – Mời Thầy - Đi - Cà- Phê".
Ô, cô bé này bày vẽ kiểu gì đây? Thầy khoát tay:
-           Bậy bạ! Học trò không được uống cà phê với thầy giáo!
-           Sao lại không? - Thầy bối rối bắt gặp ngay câu- hỏi - của - chính - mình.
Ờ nhỉ, sao lại không? Thầy luống lự:
-           Ba má biết, không hay!