Hôm
sau, dù còn bệnh, thầy vẫn gắng đi dạy. Chính xác hon là thích đi dạy. Giai đoạn
chổt bát đàu từ đấy.
- Nghỉ một bữa đi, thầy.
- Lại không muốn hộc hả? Tròi hôm nay
đâu cố mưa.
- Nhưng thầy còn đau mò lị.
- Học trò châm vào, ngoan vào, thầy sẽ
hết đau ngay.
- Hổng tin!
- Thế thì tôi về vậy - Thầy vò đứng
lên.
- Về sao được! Học trò đề nghị việc
này, chả biết thầy có chịu hôn?
- Giải một bài toán khó?
- Dạ. Nhưng hổng khó gì ráo trọi.
- Sẵn sàng. Đâu?
Học
trò cầm phấn ghi lên bảng:
"H.T.M2.T.Đ.C.F
1?".
- Cái gì thế này?
- Thầy nghĩ sao?
- Coi nào... "Phượng trình"
này chắc "vô nghiệm".
- Vô sao được mà vô!
- À, vậy thì: "Học - Thiệt - Miệt
- Mài - Thi - Đậu- Chắc - Phau".
- "Chắc – Phải" là gì? Hổng có
đúng. Zero!
- "Học trò - Ma Mãnh – Thầy - Đau
- Cũng- Phải".
- Thầy dóc không hà! Trật lất!
- Chịu. Chịu. Trò giải đi thôi.
- Học trò "điền vào chỗ trống cho
hợp nghĩa" như thế này: "Học - Trò - Muốn – Mời Thầy - Đi - Cà-
Phê".
Ô,
cô bé này bày vẽ kiểu gì đây? Thầy khoát tay:
- Bậy bạ! Học trò không được uống cà
phê với thầy giáo!
- Sao lại không? - Thầy bối rối bắt gặp
ngay câu- hỏi - của - chính - mình.
Ờ
nhỉ, sao lại không? Thầy luống lự:
- Ba má biết, không hay!
Ba
má cưng học trò lắm, hổng có la đâu mà sợ. Đi đi, thầy.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
