Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Và thầy Và trò Và mùa hè (Phần 3)

Trò nheo nheo mắt, trỏ ngón tay vào ngực thầy:
Và thầy Và trò Và mùa hè (Phần 3)

-           Chuyện về thầy nè!
Tôi chả có chuyện gì đáng nói cả. Rất bình thường. Bình thường như mọi người bình thường.
-           Hay thầy kể về xứ Huế của thầy đi, héng?
-           Khi khác. Hôm nay làm cho xong mấy bài lượng này đã!
Học trò lại xệ mặt xuống. Nước mắt lại chực trào ra. Thầy đành nhượng bộ:
Thôi được. Chiều một lần này thôi à nha!
Trò cười:
-Dạ!

Thầy đốt một điếu thuốc, rồi thong thả kể chuyện về mảnh đất thầy chôn nhau cắt rốn. Huế xinh. Huế mộng, Huế âm nhạc. Huế vũ đạo. Huế hội hơạ. Huế kiến trúc. Huế thi ca. Trò xoe tròn mắt chăm chú lắng nghe. Hứng khởi, thầy còn minh hoạ bằng thơ Hàn Mặc Tử nữa (có tự ý lạm phép tác giả quá cổ cải biên vài chữ cho hộp cảnh hộp tình):
Sao em không về chơi thôn Vỹ Nhìn nắng hàng cau nắng mối lên Vườn ai mựợt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền...
Trò xuýt xoa:
Thầy ca ngợi Huế duyên quá "chời",học trò nghe bắt ham về Huế luôn í!
-           Về làm gì?
Cắn Huế một miếng!
Giai đoạn ba. Thầy bị một con đau nhẹ, bèn nhò thằng bạn chuyển hộ mẩu giấy nhỏ: "Thầy mắc cảm. Học trò được "bái khoá" vài buổi. Sướng chưa?''.
Nghỉ học bao giờ mà chả sướng. Nhưng cũng có những trường hợp ngược lại. Như trưòng hợp này chằng hạn. Học trò buồn. Học trò nhỏ. Học trò lò dò đạp xe đến ký túc xá thãm thầy:
-           Đem đồ đến chồ thầy tám bổ, mau lành.
-           Mau lành để làm gì?
Để dạy học trò học.

-           Học để làm gì?
Trò học thuộc lòng lòi thầy, hóm hỉnh:
-           Để giỏi. Để sang năm thi đậu.
-           Giỏi đé làm gì? Thi đậu để làm gì?
Trò cưòi. Thầy cưòi. Vui vẻ vô cùng. Chợt học trò hỏi:
-           Thầy cảm nặng hôn?
-           So sơ. Chững... băm lăm ký lô.
-           Cảm ai dzậy?
-           Hỏi chi?
Trò đáp cộc lốc, tỉnh khô, khiến thầy giật thót mình:
-           Giết!

Học trò về. Bạn bè cùng phòng hỏi ai. "Mà sao?"- "Coị bộ dễ thương. Đào hả?"

- "Đâu có, học trò tao dạy kèm"Kèm thì kẹp luôn" - "Làm gì có chuyện đó!" - "Sao lại không?" - Thầy im lặng, cốc thèm cãi vã vổi lũ tiểu yêu. Ngưòi đang mệt. Thầy nằm xuống, quay mặt vào tường. Và oái oăm thay, thầy bắt gặp ngay câu - hỏi - cùa - chính - mình: Sao lại không?

Đọc thêm tại: