Và
chị nữa, tôi cũng đã quên chị rồi!
Lệ
Hằng kể rằng giò chị vẫn làm ở đoàn chèo, nhưng chỉ là một ngưòi giũ quần áo, đạo
cụ. Có bao nhiêu diễn viên trẻ đẹp khác, ai người ta càn đến một "bà
già" như chị. Vả lại bây giò chèo "cồ lỗ sĩ" mấi: rồi. Ngay nhu
bố mẹ Lệ Hằng cũng là diễn viên chèo nhưng cô vẫn thích nhạc nhẹ hon. Phải chát
xinh chát bùm bùm cơ, ai côn í a í ối nữa. Vợ chồng chị phải làm thêm. Hoàng
tù bán vé số đầu đường. Còn chị, năm ngoái nuôi một chó Nhật cực trúng. Nhưng
mói bị dịch, chết toi cả bốn con xù bông tuần trước. Mấy hôm nay đang hận đòi,
ai đụng đến là chửi liền! Chứ mọi khi chị ấy hiền và tốt lắm.
Tôi
nhờ Lệ Hằng dẫn sang nhà chị. Cửa đóng chặt; chi có "con mắt thần" trẽn
cánh cừa nhìn 1 chúng tôi đầy nghi kị. Phía sau cánh cửa, bầy chó ĩ cất tiếng sủa
dữ dội. Chị không cổ íihà. Thật tiếc, nhưng dù sao tôi cũng thấy thỏ phăo như
trút được gánh nặng. Gặp chị ư? Liệu chị có nhận ra cái thằng thanh niên để ria
mép, mặc quần bò, đi giày lưỏi này là "ông đạo diễn con" mà ngày xưa
chị từng thân thiết? Mà tôi cũng không muốn phải nhìn thấy những vết chân chim
nơi khoé mắt chị, sộ nhố nghe những lòi "êm ái" chị mắng bọn trẻ con
hàng xóm ngỗ ngược, sộ phải thấy những vất vả của cuộc đòi hằn dấu nơi chị Tấm,
chị Tấm mà trong ký ức của tôi luôn gán liền vối những gì đẹp và tho nhất. Tuổi
tho đã ngủ yên rồi, đánh thức nó làm gì!
Tối
hôm đó lẽ ra phải ngồi viết bài để trua mai nộp Tổng Biên tập, nhưng tôi không
tài nào viết nổi. Những gì diễn ra hôm nay, và cả nhũng gì tưởng như đã quên từ
lâu lắm, cứ ùa về, xáo trộn trong tôi. Tôi xuống đưòng, đi lững thững như một kẻ
vô công rồi nghề. Hoa' sấu thom ngát, vắng li ti, rụng đầy trên những bước
chân. Một bọn trẻ con đang đá bóng trên vỉa hè đưòng Trần Hưng Đạo. Ghúng hò
hét vang cả một góc phố. Quả bóng lăn đến chân tôi, tôi co chân sút mạnh. Bọn
chúng hoan hô. Cứ làm như tôi là một lão già không bàng. Nhưng tôi đã già chưa
nhỉ? Bỗng chốc tội chợt muốn mình bé lại, vô tư như những đứa trẻ đang đuổi
theo quả bộng kia. Tôi bỗng muốn vô cùng, dù chỉ một phút thôi, được làm thằng
bé ngày xưa đứng tần ngần trước một hành lang tổi. Có một ngứòi chị gái vỗ vỗ
lên lưng nó: "Chạy đi, đùng sọ!". Va đặt lên đầu nó chiếc mũ có đính
kim sa, như một bàu tròi đày sao rực rõ.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
