Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Loa kèn đỏ (Phần 1)

Lưu Quang Định

Mắng biết tôi với cái Gái cổ "xung chiếu” gì với nhau không mà suốt ngày gây. Mẹ tôi dắt nó từ quê ra đã gần được nửa năm. Đó là một đứa con gái nguồi nhỏ, gầy. Đồi mắt lúc nào cùng nhìn xuống, âm thầm. Được chân đi rỏn ra rổn rén như sọ điều gì đố. Mẹ nối nổ cố họ hàng xa vổi tôi. Nố không có bố. Mẹ nó mê một gã lái xe đưòng dài, bỏ nhà đi đã hai năm nay. Nó ở với ông bà ngoại. Trong quê đói kém quá, ồng bà nó khẩn khoản nhò mẹ tôi đưa nó ra đây nuôi giùm.
Loa kèn đỏ (Phần 1)

Nhà tôi có bốn người. Bố suốt ngày cáp cặp đi họp. Mẹ cũng bận túi bụi vối cái công ty xuất nhập khẩu mà bà là phó giám đốc. Lâm 1 "ồng anh tròi đánh" của tôi - đang là sinh viên năm cuối Đại học Xây đựng. Bữa cơm tối nào mà có mặt ông, y nhu rằng hôm sau không bão cũng áp thấp nhiệt đói. Cuối cùng lả tôi. Nữ sính lóp mưòi hai thì thiếu thòi gian thế nào, không nói các bạn cũng hiểu. Bỏi vậy, có nó đề nhà đó vắng vẻ cũng tiện.

Xin thề là tôi không ghét nó. Nhưng cái tinh chậm hiểu cùa nó thì đứng là không chịu nổi. Dạy cho nỏ biết sử dụng được máy giặt là cả một kỳ công, Trên đời này không có gì dễ bằng nấu nồi cơm điện. Vậy mà mươi bữa thì đến sáu bảy bữa nổ để "trên sổng đưổì khê tư bề nhão nhoét". Còn đến chuyện nổ đi chợ nữa thì mỏi thật buồn cưòi. Có hôm chù nhặt, mẹ tồi nhò nó ra mưa các thứ về để nấu canh cá. Nó ỉang thang ỏ đâu không biết, mất íần hai tiểng. Cà nhà đợi dài cổ. Cuối cùng thì cô nàng cũng về. Mua đủ cà: thơm, mùi, cà chua, sà lách, khế, hành... Chỉ có mỗi cái quan trọng nhất là... cá thì lại quên. Đấy, thế mà mẹ cứ bát tôi phải gọi nó là chị Gái làm sao được cơ chứ?

Nhà tôi rộng nên mấy đứa bạn thưòng kéo đến học nhóm. Đề tài trong những phút giải lao thưòng là cái Gái. Nó ngồi một góc đọc ké mấy quyên Ấo Trắng, Tuồi Hồng cùa tôi (Quên chưa nói: nó rất thich đọc). Thình thoảng, ngứa mồm, tôi lại véo von: Gái oi, đảng khoàns tròi nhỏ gội nơuồn cảm xúc à? Hoặc: Gái đã chuẩn bi ngày mai đi thi thanh lịch chưa? Gái mặc Jupe hay váy Laura? Hoặc: Thằng Tuấn, mày ngoan đi tao gạ cái Gái cho!... Rồi cả bọn phá lên cười, đắm ìiíng nhau thùm thụp. Tất cà nhùng lúc đó, cái Gái chỉ im lặng, chúi đầu vào trang sách. Tôi sẵn sàng mất cái gì cũng được để biết lúc ấy đằng sau cái vè ngoài nhẫn nhục, cam chịu, nó đang nghĩ gì-
Gái sống trong nhà tôi như vậy, âm thầm như một cái bóng, như hiện thân cùa cái làng quê buồn chán nó đã từ bỏ để ra đây.

Giá như một năm có vài ngày mùng tám tháng ba như thế này nhỉ? Tôi nghĩ vậy trong đàu khi về đến cồng nhà, lúc bảy giò tối. Hôm nay tôi mặc một chiếc quần bò ống vảy mói toanh, quà tặng mùng tám tháng ba của bố tối qua. Trên giỏ chiếc Chaly cùa tôi đầy hoa.


Bố mẹ và anh Lâm đang ngồi trên phòng khách xem truyền hình. Bố đứng lên, thơm vào trán tôi. Bố lúc nào cũng rất "đàn ông". Chỉ có "ông" Lâm là vẫn lạnh như tiền, ông này suốt ngày Quốc tế phụ nũ mà vẫn ngồi bình chân nhu vại ỏ nhà. Hãm thế không biết!

Đọc thêm tại: