- Cháu cám ơn chú vì chú đã cứu cháu một
bàn thua trông thấy. Cháu học lớp chọn văn từ năm lớp sáu, đến nay đã là lớp mười
một. Những năm đầu cháu rất ham mê văn, nhưng càng lớn, càng học lên lớp cao
thì lòng ham mê văn chương càng giảm. Bây giò thì cháu chẳng còn chút hào hứng
nào nữa. Những tiết văn trỏ nên nặng nề. Cháu chẳng hiểu vì sao nữa.
Chú biết không, cách đây ít lâu, cháu đã làm đon xin chuyển sang lỏp chọn toán
hoặc lý, nhưng không được nhà trường chấp nhận. Cháu buồn phát khóc. Hai đứa bạn
thân tìm cách tháo gỡ bế tắc cho cháu bằng cách rủ cháu đi đọc truyện tâm lý xã
hội tình cảm. Chúng nó bậo nếu như những tiết văn trong lớp nặng nề, gò bó? thì
những truyện tâm lý xã hội - tình cảm lại rất nhẹ nhàng, bay bổng và hấp dẫn -
nó sẽ làm cân bằng trạng thái tinh thần trong ta. Cháu đã cùng hai đứa bạn ấy
ra hiệu sách này mua truyện nhiều lần (như chú đã nhìn thấy đấy). Cháụ đã cọc
khoảng vài chục cuốn truyện như thể và cháu cũng đã bắt đầu chán vì các truyện
cứ hao hao giống nhau, nó cú giả giả nhàn nhạt và sống sượng thế nằo đó. Cháu lại
tiếp tục bị rơi vào bế tắc và đã manh nha có ý định xin chuyển trường thì đúng
lúc ấy cháu gặp chú.
Xtêphan
Xvui đã mách bảo cháu hây tiếp tục học vồn; ông đô cho cháu hiếu ràng vân
chương cùa ổng nó cỏ cái gì đố khang khác vỏi nhiều tiết vân cháu đã học. Cháu
cững lấy làm lạ ràng một nhà vân đặc sác như Xvai mà chưa bao giò cháu nghe cốc
thầy, cô nhắc đến. Hay là các thầy, cô của cháu chưa hề đọc Xvai?
- Yêu cầu tất cà các thầy cô giáo dạy
văn phải biết tất cả các nhà văn nổi tiếng là điều không tưòng - Tôi tranh luận
với Hà.
- Đã hẳn là thế. Nhưng một nhà văn như
Xvai các thầy cô không biết thì là một thiệt thòi lớn cho lủ học trò bọn cháu.
À, còn chuyện này nữa, cháu muốn hòi chủ: Hiện nay có nhiều nhà văn làm nghề dạy
học không?
- Ở nước ngoài thì nhiều, cỏ người đã
đước giải Noben, trò thành nhà văn nổi tiếng khắp hành tinh nhung vẫn đứng trên
giảng đường dạy học như ông Gácxia Macket. Còn ở Việt Nam ta, ngày xua như Vủ
Hoàng Chương, Đoàn Phú Thứ, Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao... củng sống
bằng nghề dạy học. Nhung rất tiếc ngày nay lại chẳng có mấy nhà văn làm thầy
giáo nữa. Ỏ các trường đại học, dạy môn văn thường ỉà những nhà lý luận, còn ỏ
trường phổ thông thì càng khó tìm thấy một nhà giáo là nhà văn...
- Hiện tượng ấy là do các nhà văn ngày
nay không thích nghề dạy học hay bỏi ngành giáo dục không biết cách thu hút các
nhà văn về với ngành mình?
- Điều này thì chú cũng chịu, chưa thể
lý giải giùm cháu được. Hẹn một dịp khác nhé. Thứ bảy tuần sau chú lại tặng
cháu những tác phẩm xuất sắc của những nhà văn khác nữa như Ali, Ăngđrê Môroa,
X.Môôm... nhũng tác phẩm lớn mà chú chỉ mua mất có hai nghìn đồng một cuốn ấy
mà...
- Cháu cũng mong như thế. Sự làm quen của
chú cháu mình là rất tuyệt vòi, đúng không?
Tôi
gật đầu và bắt tay cô bé.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại: